Đọc truyện Vì Vợ Là Vợ Anh - Chương 86-1 online, liên tục cập nhật tập mới. Toggle navigation SachVui.Com. Trang Chủ (current) Thể Loại Sách . Đập vào mắt anh là cảnh chị đang nghịch phone 7 của ba. Ba có hai điện thoại, một cái công nghệ cao bác Đăng tặng nhưng ba ghét dùng
Người Vợ Bí Mật - Đọc tiểu thuyết Người Vợ Bí Mật chương 108, Đọc tiểu thuyết Người Vợ Bí Mật chap 108 Tiếng Việt bản dịch Full mới nhất, ảnh đẹp chất lượng cao, cập nhật nhanh và sớm nhất tại Truyengihot.net - Truyện anh tưởng rằng chỉ là vì lúc trước
Sủng Tới Nghiện: Vợ Yêu Có Độc Chương 86 « Chương Trước Quản Lý Chương Tiếp » Tiêu Tử Miên vẫn tiếp tục tố cáo. Bố Tiêu mẹ Tiêu nghe xong bất giác nhăn mày. 480 vạn đối với nhà họ Tiêu mà nói cũng không xem là nhiều nhưng đối với người bình thường thì đó quả thực là một khoản tiền quá lớn. "Thiên Định, con đây là.."
Con phải là con ruột của quý vị, con riêng của vợ hay chồng mình sẽ không được "hưởng theo" quốc tịch với mình. Hiện nay, chính phủ Hoa Kỳ đang cho phép con nuôi được "hưởng theo" quốc tịch với cha mẹ. Trong tương lai có thể thay đổi.
Danh sách chương Truyện Yêu Thích. Đọc Truyện. Bạn đang đọc truyện Vì Vợ Là Vợ Anh của tác giả Lan Rùa. Những điều bình thường nhất trong cuộc sống, rất nhẹ và giản dị thôi, không có đao to búa lớn gì cả, chuyện gia đình, hôn nhân, phản bội, ngoại tình, quanh đi
cash. -“Chị…chị…chị sẽ ngay lập tức vào viện xin lỗi con Liên và thím Hà…chị…bọn chúng bắt chị làm trâu làm chó chị cũng chịu… van cậu…chị không thích bị bắt giam đâu… số chị lẻ loi đến tấm chồng cũng không có…chị xin cậu…cậu thương chị…”Xin lỗi? Xin lỗi giờ có ích gì?Ba Hến cay đắng siết chặt tay, nếu như, người đó không phải chị gái anh. Nếu như, người đàn bà trước mặt, không phải mẹ anh. Bà Mây nghe con gái trình bày sốc muốn phụt máu, mặt bà nóng hầm hập, một tay bà véo tai chị Thơm, một tay ra sức vả, vừa vả bà vừa trì chiết đay rồi bà lôi xềnh xệch chị xuống phòng lớn. Bà già mà ghê, bà ép chị quỳ trước bàn thở tổ tông. Rồi cũng chẳng nể tình máu mủ ruột rà gì sất, bà xông vào giật tóc chị, bà lôi đầu chị ra đằng sau rồi lại không thương tiếc đập mạnh xuống đất, bà bắt chị phải tạ tội với cháu trai Thơm từ ngày bị nhà chồng đuổi đã chẳng còn gì trong tay cả, con cái không, nghề ngỗng cũng không. Tuổi cao rồi, ở nhà nhiều đâm ra bản tính lười biếng, giờ ba mẹ ruột chẳng chứa chấp e rằng chị chỉ có nước xách nón ra đường ăn xin. Bởi vậy nên chị nào có dám đôi co, chỉ là nỉ non xin cậu ngăn mẹ. Anh Hậu kinh hãi chứng kiến một màn trước mặt, nửa lời bao biện cũng không như vậy sao? Đập đầu tạ tội là như vậy sao? Quỳ xuống, cúi mình, rồi đập thật mạnh. Dùng hai đứa nhỏ để khống chế mẹ chúng, còn có thể bỉ ổi hơn không?Cùng là phận đàn bà phụ nữ với nhau, sao bà nỡ? Ba Hến càng ngẫm càng uất, càng nghĩ càng nghẹn. Anh nhìn chị gái tả tơi nhếch nhác, nhìn mẹ ruột nghiến răng nghiến lợi ra đòn, trong lòng bất giác chua xót khó một người mẹ như mẹ, là nghiệp chướng của đời con.”Anh nói rất chậm, rất bình thản. Nhưng từng từ từng chữ của anh như mũi dao sắc nhọn, cứa dần cứa mòn tim gan chỉ có một đứa con trai, từ khi sinh anh ra, mẹ chiều anh vô chí ngày xưa đồ chơi con ghẻ Minh mua cho thằng Đăng mẹ cũng đánh nó bắt nhè ra cho anh mà. Anh không nhớ năm anh bốn tuổi, thằng nhãi ranh ấy dám búng tai anh đỏ ửng cả lên ư? Nếu không có mẹ dùng roi quất lằn mông dằn mặt nó thì anh còn bị bắt nạt dài anh bảy tuổi, để có tiền mua xe đạp mới cho anh, mẹ vất vả lắm anh có biết không? Mẹ rình ngày rình đêm, mãi mới tìm được chỗ giấu lợn đất của thằng khốn đấy. Cái thằng mất dạy, cua mò được dám lén lút đi bán lấy tiền riêng mẹ đã tha thứ cho rồi, vậy mà còn không biết điều kêu khóc toán loạn. Anh có nhớ, mẹ vả nó rát tay đến nhường nào không?Rồi hai vợ chồng nặc nô ấy sinh được đứa con thần đồng xuất chúng, mẹ sợ nó giỏi, mai sau nó hơn cháu trai mẹ, hơn con trai anh, nên mẹ cũng thay anh xử nhiêu năm qua, ba Hải đi làm về đưa đồng nào mẹ đều dành dụm mua đồ ngon đồ đẹp cho anh hết. Đó, ngày xưa thằng Đăng mặc quần đùi rách suốt, nhưng anh một năm mẹ cắt cho mấy bộ quần áo còn kẻ sọc ca rô hẳn hoi nhé, chứ không phải cái vải xanh lè hủi hủi ngoài chợ đâu. Đi khắp trái đất này, thử hỏi còn có ai tuyệt vời hơn mẹ nữa? Liệu còn ai tốt với anh hơn mẹ anh? Mẹ lăn ra đất ăn vạ, mẹ nức nở kể đau. Không chỉ mình anh đau, ba anh đứng ngoài cửa cũng đau. Mắt ông tèm nhem hết cả. Ngày xưa tuy chiều chiều ông vẫn tắm cho con, đêm đến vẫn ru chúng ngủ, nhưng thời ấy nghèo mà, khốn khó túng thiếu nên mải đi làm, không bao quát được mọi việc, chẳng ngờ thằng bé, tuổi thơ của nó lại bị phân biệt đối xử, cơ cực đến thế. Vậy mà mới hôm nọ ông còn vác dép tổ ong đuổi đánh con, ba Hải xót trai trưởng đến phát lang thang bỏ ra ngoài đình, ngồi thẫn thờ đờ đẫn một lát tự dưng nghe tiếng gọi quen quen. Là bà Minh, hình như đang đi tập thể dục hay sao thế ba Đăng? Tối mịt rồi không ở nhà ra đây ủ rũ vậy? Lại cãi nhau với Mây Mây hả?”-“Tội Đăng quá bà ạ…tội con tụi mình quá. Ngày nhỏ…con…con bị chèn ép. Bà mua đồ chơi cho con nhưng con không được chơi… giờ tôi mới biết…cái người đó…loại phụ nữ độc địa… nếu không vì là chị gái bà…không vì tình nghĩa vợ chồng bao nhiêu năm…chắc tôi.”Chuyện này bà Minh biết lâu rồi, nhưng chẳng hiểu sao nghe qua lời ông Hải mắt lại đỏ xưa ông đẹp trai nhất khu, bà với ông thương nhau nhiều lắm, cái thời đó con gái mà trao thân cho trai thầy u biết chắc cạo đầu bôi vôi luôn mất. Nhưng nam nữ qua lại lâu ngày, cảm xúc nhiều lúc trào dâng, bà trót không giữ được mình. Qua cái đêm ấy bà sợ lắm, sợ lỡ có chửa, chỉ biết tìm chị Mây khóc thút ngỡ chị thương em gái, chị sẽ giữ bí mật hộ, rồi chị sẽ tìm cách giúp. Nào ngờ đâu chị hớt lẻo với thầy, thầy giận dữ tống cổ bà về quê. Chú dì canh giữ nghiêm ngặt ghê gớm, mãi sáu tháng sau bà mới trốn được để lên với ông, thế mà lên rồi, lại nhận được tin làm chị bà có bầu. Không những thế, ông còn hỏi chồng Minh đâu sao không đi với Minh? Minh bỏ Hải thì cũng phải kiếm được thằng tử tế một chút chứ? Để Minh bụng mang dạ chửa đi một mình như thế à?Bà oà khóc nói ông nghe sự thật. Ông Hải tất nhiên tin bà, nhưng cơ sự ra nông nỗi đó, cả ông, bà, bà Mây đều rơi vào thế bí. Cái thời ấy trinh tiết quan trọng với con gái lắm, cũng không có nạo phá thai như bây giờ, may mà có ông Tứ bất chấp bà là gái chửa hoang, mang trầu cau tới hỏi. Ông Hải chẳng thể cưới hai người, bà Mây thì suốt ngày đòi nhảy giếng tự tử, rốt cuộc, mọi chuyện đành phải như thế, bà lấy ông Tứ, bà Mây cưới ông này đẻ Đăng ra ông Hải thương con nên hay tới thăm bà, chị gái ghen, cướp thằng bé về nuôi. Bà xót con lắm, nhưng ông Tứ cũng có vẻ không thích Đăng, hai người Mây Tứ hợp lại bà chịu chẳng đấu tiếng bác ruột, dù sao Đăng cũng gọi chị ấy là mẹ mà chị ác ôn, chị cố ý làm giấy khai sinh muộn mấy năm để kiềm không cho nó đi học đúng tuổi. Chẳng hiểu bây giờ thằng Đăng nó có biết tuổi thật của mình không nữa, hay lại nghĩ mình kém cái Thơm?Nhắc tới con bé mới nhớ, cũng tội, già rồi mà chẳng có nơi nương tựa. Bà vội quay sang hỏi ông Hải dạo này nó thế nào, có tính đi bước nữa không để bà tìm mối nào bà làm mai cho? Ông Hải cười gượng, bảo đang bị mẹ tẩn trong nhà kia kìa, chó nó thèm đúng là vẫn đang ăn hành thật, roi tre của mẹ Mâu, vót nhọn vụt cứ đen đét ý, xót quặn cả mông. Bác chịu chẳng nổi, mếu ma mếu xin mẹ cho chị đi mà, van cậu đấy. Nói cậu nghe con Liên không như những gì cậu tưởng đâu, ghê gớm lắm, tại nó chọc tức chị. Con đó mưu mô xảo quyệt kinh khủng, chị chưa đánh mà nó đã giả bộ ngã rồi, nhiều bận nó vu khống chị tráo trợn luôn.”
Ba choáng, gặng hỏi tụi nhỏ mà chúng cứ một mực lắc đầu. Hến bảo hứa với mẹ Hà rồi, nói ra sợ mẹ không yêu nữa. Nhiều lúc bực ba mẹ con nhà này ghê gớm, bí bí mật mật thì thà thì thụt phát già đành giở chiêu cũ, lôi ra em gấu bông ở gầm ghế, bảo đó, chị Hiến chị Sò kể cho em gấu bông nghe đi, em tò mò quá à, kể cho em thì chẳng sao xong ba Hậu cũng nghe thấy ý.”Chị Hiến thắc mắc, ba bảo ba không nghe, ba giả bộ bịt tai. Em Sò tưởng thật liền ngây thơ mắc Mây cô Thắm cầm dao dí vào bọn chị nha, eo ui sợ lắm ý.”Hến kiểu cảm xúc dâng trào nên cũng làm một bảo mẹ Hà nha, bà bảo mày muốn sống thì mày đứng yên đấy. Mày giết cháu trai tao, giờ tao có nên giết con mày đền mạng không? Ui ui bà giữ chị nha, móng tay bà cào da chị ý, đau đau xót xót kinh khủng khiếp á. Xong bà bảo mẹ Hà phải đập đầu xuống đất tạ tội thì bà mới tha cho tụi chị, mắt bà Mây long sòng sọc nha, bà đích thị là một con yêu quái đó, hôm nào gặp Tôn Ngộ Không chị sẽ bảo chú ấy đến hàng phục bà.”-“Cả bác Thơm nữa, bác Thơm cũng là hồ ly thành tinh chị Hến ạ, phải hàng phục cả bác ấy luôn.”-“Xong chị xin mẹ Hà, xin mẹ đừng bao giờ bắt chị về bà nữa. Mẹ chị đồng ý rồi, nhưng mẹ bảo đừng nói cho ai biết, bởi vì bà là mẹ của ba Hậu, người ta biết bà xấu tính thì người ta chê cười ba Hậu, thương ba Hậu thì không được kể chuyện lung tung.”-“Đúng rồi, bép xép là mẹ Hà chẳng yêu nữa đâu, chẳng cho rúc nữa ý, sợ lém.”Hai đứa bi ba bi bô, sống mũi ba cay xè, ba vòng tay qua kéo các em vào lòng, tụi nhỏ thấy ba không bịt tai nữa thì ngay lập tức sụyt sụyt nhau, ra đều im lặng không lộ mất bí mật ý. Ba bồng các em ngồi ra ghế sau, ba ở giữa, Hến Sò hai đứa mỗi đứa nằm một bên đùi ba, ríu rít hỏi Hà đâu rồi ba Hậu?”-“Mę Hà bận công việc, mấy hôm nữa mẹ về.”-“Mấy hôm là những mấy hôm cơ ạ? Sò nhớ mẹ Hà lắm.”-“Hến cũng thế, hay ba đèo tụi con đến trường chơi với mẹ Hà đi, chơi một chút chút xíu xíu thôi á.”Chị Hến mè nheo, ba bảo không được, mẹ nhiều việc lắm, Hến Sò tới mẹ đâu có tập trung được đâu. Hến bĩu môi xị mặt, Sò thì hơi rơm rớm, cái cô này cô ấy quấn mẹ xót xa thơm lên trán em Sò với vết xước ở tay chị Hến, vừa nịnh ngọt vừa xoa xoa lưng cho các nàng, hai cục bÔng nhỏ nũng nịu chán thì lăn quay ra ngủ, ba sau đó lại quay đầu xe đưa con về gửi cho dì, đoạn tức tốc phóng tới nhà mẹ Mây cũng vừa ở viện về xong, chẳng hiểu thằng Hậu ăn phải cái bả gì mà nó điên tới như vậy. Cổng gỗ ông Hải mới đóng bị nó đâm nát cả luôn, vừa xuống xe đã giận dữ tra khảo khóc, mồm năm miệng mười giải thích rằng mẹ trêu chút mà, mẹ chỉ doạ thôi, ai ngờ con vợ mày ngu tới vậy. Mẹ thề độc có trời cao chứng giám, mẹ chưa bao giờ nghĩ đến việc làm tổn hại đến Hiến nói thế mà nghe được à? Chỉ là những đứa trẻ nhỏ xíu, sao…sao mẹ có thể cầm dao dí vào mặt chúng như vậy? Tụi nó là con gái con, là máu mủ ruột rà của con, vụ bé Cún mẹ vẫn chưa chừa hay sao? Rốt cuộc máu mẹ lạnh tới mức nào hả me?”-“Thế thằng cháu của mẹ thì sao? Còn chưa kịp ra đời, mẹ thương anh, con của anh nên mẹ mới đau, anh hiểu không? Mẹ là bất đắc dĩ thôi mà, chứ anh cứ thử đi cả thế gian này xem có người đàn bà nào hiền lương thục đức như mẹ không?”Bà Mây bù lu bù loa, anh Hậu sực nhớ tới lời chị Hà nói lúc cãi nhau, liền xông thẳng vào phòng tìm chị Thơm. Đập vào mắt anh là cảnh chị đang nghịch phone 7 của có hai điện thoại, một cái công nghệ cao bác Đăng tặng nhưng ba ghét dùng, ba chỉ thích con cục gạch lâu năm thôi. Chị Thơm rảnh chó quá nên toàn lén lấy chụp ảnh tự sướng khoe hàng. Lần này ba đi chơi, chẳng biết quên hay cố ý để lại cho con gái sài từng bảo, là chị Thơm lấy máy ba nhắn cho vợ. Anh Hậu ngay lập tức giật điện thoại, trong mục tin gửi đi thì không có, nhưng ở mục thư rác thì vẫn còn. Đến xoá mẩu tin cũng không xong còn bày đặt hại người, phát tởm với cái bà này anh mất con, hại mẹ bé khốn đốn nguy kịch, sau đó thì đổ ngay sang cho vợ anh. Người đó, không ai khác, chính là chị gái trai lửa giận phừng phừng, cậu doạ chị không khai cậu sẽ gọi công an tới giải quUết, chị chuẩn bị áo quần vào tù đi. Chị gái sợ tái xanh tái ngắt, khóc lóc nức nở, khụy xuống ôm chân cậu mong được tha mà… chị sợ ăn cơm tù lắm…chị khai…chị khai là được chứ gì…là chị trót dại…chị hèn, chị không dám nhận, chị sợ bị ba đuổi ra khỏi nhà…thực ra chị chỉ định cho nó té tổng thôi, ai ngờ cơ sự lại ra nông nỗi đó.”-“Ai ngờ? Chị nói dễ nghe nhỉ? Chỉ đơn giản hai từ “ai ngờ” của chị mà một đứa nhỏ phải bỏ mạng, hai người lớn nằm viện, một người ngộ độc mửa lên mửa xuống, một người thì không biết sống chết như nào? Chị già đau già đớn rồi mà sao chị dại thế hả? Chị bảo tôi phải làm sao với chị đây?”
Lồng ngực sao thấy nhói? Chị nhắm nghiền mắt, giả như đang ngủ. Anh đi ra, lấy chiếc gối, khẽ khàng nhấc đầu vợ đặt lên, kéo chăn tử tế rồi vội vàng rời động của anh nghĩa là sao đây?Làm việc xấu nên cảm thấy có lỗi với vợ?-“Thằng này nó là nguỵ quân tử thôi, thực ra nó nuôi vợ bé bên ngoài đấy, hai đứa nó còn có một thằng con riêng ba tuổi rồi cơ.”Lời anh Sáu lúc đó lại vẩn vương trong đầu khiến chị không tài nào mà chợp mắt được. Đồng hồ cứ điểm từng giây từng giây, cớ sao chậm đến thế?Anh đi tới tờ mờ sáng mới ghé qua nhà, bơ phờ xơ xác, ăn tạm bợ rồi vội vã tới công ty nên chị cũng chẳng kịp hỏi nhiều. Cả ngày hôm đấy chị như người mất hồn, đến tối thì ba chồng gọi điện nói ba câu được mấy con cá lăng bự lắm, tối nay cả nhà tụ chiều chị thoa chút kem cho đỡ hốc hác, đi đón hai bé rồi ba mẹ con đứng sẵn trước cổng chung cư chờ ba đón. Lũ trẻ ríu rít vì được về ông bà, anh có vẻ mệt mỏi sau một đêm thức trắng và một ngày làm việc dài, còn chị, lòng cũng héo mòn quặn thắt thân làm mẹ hai nhóc, là dâu của một đại gia đình lớn, cuộc sống này, đâu cứ phải làm theo cảm xúc là được?Vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi cá thơm phức. Ông Hải tươi cười đón cháu đứa đi học ngoan không thế? Nhớ ông không thế?”-“Dạ, ngoan ạ. Nhớ ông nhớ bà nhớ tất cả nhà luôn ạ.”-“Ông ơi anh Khôi đâu ông?”-“Anh ở trên nhà…”Bé Khôi là con nhà bác Đăng, anh trai chồng chị. Thằng bé từ nhỏ đã tài năng hơn người, chỉ tiếc bị tự kỉ, chị cũng không hiểu sao anh chẳng nói mà Sò với Hến lại thích chơi với anh vậy, suốt ngày quấn quít không cô Hà dạo này đuỹ thế, lấy được chồng tốt phúc quá đi nhỉ?”Bác Thơm là chị cả, hết năm nay là sang bốn mươi hai. Kể ra bác cũng khổ, hôn nhân đổ vỡ lại không có con cái nên về ở với ba mẹ cũng gần sáu năm rồi. Nghĩ tới lại thấy thương nên chị không chấp nhặt lời nói của bác quê một cục, trông chẳng xứng với anh Hậu chút nào. Ít ra chị phải học chị Vân ấy.”Cô Thắm ngúng nguẩy, anh Hậu bực việc của mày đi, cả chị Thơm nữa, chị hơn nhà em chục tuổi mà phát ngôn như vậy nghe có được không?”-“Con người tôi nó thật thà chân chất, chẳng phải cô giáo như vợ chú mà giảo hoạt sang chảnh…”Chị Hà khẽ bấu tay ông xã, nháy mắt ý bảo bỏ qua. Anh Hậu vì thế cũng không tính toán ngày ăn với nằm không chán à, liệu liệu mà đẻ thêm đứa nữa đi.”Mẹ chồng chị nhắc nhở. Mẹ mong có cháu trai, ai cũng bé Khôi đích tôn rồi còn gì, bọn con kế hoạch rồi, dù sao Hà cũng là giáo viên, đẻ thêm người ta kỷ luật.”Chồng chị đỡ lời, cũng lẩn tránh được một vài ngày chứ đâu có ăn thua, mẹ và bác Đăng gặp nhau là khục khặc nên mẹ vẫn rất cương chứ, cùng lắm nghỉ việc ở nhà làm nội trợ.”-“Ôi dào, tất cả vào ăn cơm, nhanh.”Ba Hải ngắt lời. Mọi người không ai nói gì nữa, nghe lệnh vào mâm. Chị ngồi cạnh chị dâu. Mấy chị em nhà chồng, chắc chị thân với chị Vân nhất, có lẽ cùng cảnh ngộ làm dâu nên hiểu nhau sao?Mắt bác đỏ hoe, chắc lại cãi nhau với bác Đăng ăn đi con, cả con Hà nữa, hai đứa bay sao dạo này ba trông ốm quá. Thằng Hậu thằng Đăng làm chồng thế hả?”-“Hai chị sướng như tiên ấy, lấy đâu được người tốt như các anh con, ba cứ nghiêm trọng hoá.”Cô Thắm chen ngang, ba lườm cô, vừa gắp những miếng cá tẩm giềng nướng ngon nhất cho hai chị vừa mỡ cả nạc đấy ăn ngậy lắm, hai đứa có dùng được nước này không? Nếu cay quá ba pha nước chấm khác nhé.”-“Ba, ba chiều hai cô ấy quá sinh hư ra đấy.”-“Chị buồn cười nhỉ, bốn chục tuổi đầu đi xét nét vớ vẩn.”Ba Hải quát bác Thơm rồi quay sang hai ông con trai răn Hậu nghiêm túc ba không nói, nhưng thằng Đăng nhé, mày đừng tưởng ba già rồi không biết lên mạng đọc báo, liệu cái thần hồn đấy.”-“Ba thì, báo mạng viết vớ vẩn.”Bác Đăng biện minh, chỉ thấy chị Vân cười khẩy, bé Khôi cũng cúi gầm khó đợi đấy, tao mà bắt gặp tao chém tan mấy con đấy, tôi nghèo hơn các anh nhưng tôi không có sợ đâu nhé, người mẫu diễn viên gì cũng muối thành mắm hết.”-“Ha ha, ông bắt chước truyện cổ tích ông nha.”Bé Hến hớn hở nói leo làm cả nhà phì dào đàn ông chúng nó chơi bời tý làm gì đâu mà ông cứ nghiêm trọng.”Mẹ Mây bổ sung, ba Hải tức đập bàn đánh nói thế mà được à? Giờ tôi cũng ra ngoài chơi bời xem bà chịu được không nhé? Con dâu con gái gì chả là con. Hai thằng kia ba dặn rồi đấy, không nghe mai sau hối hận không kịp đâu. Đàn ông lăng nhăng về già chỉ có nhục thôi con ạ. Mày cứ nhìn mấy ông Tư ông Tám bạn ba xem, xem giờ mấy giằng mấy giuộc khổ như nào…”-“Rồi rồi ba, suốt ngày ba cứ nói hoài, ăn cơm đi ba, một vợ một chồng, bọn con hiểu hết rồi…”Anh Hậu giảng hoà, bác Đăng lẩm chú nói đúng, một vợ một chồng…nhưng nhân tình thì không thiếu…”Bác nói khá nhỏ, ba già nên không nghe rõ, chị Thơm cô Thắm cười tủm tỉm. Mặt bé Khôi tối đen, ba bé liền cười xuề quên chưa khoe với cả nhà nhỉ, Cún nhà con vừa được giải nhất toán cấp thành phố.”Ông Hải cười rạng rỡ lắm, chú Hậu rút ngay ví thưởng nóng, thím Hà xuýt xoa khen ngợi, chị Vân thấy vậy cũng mát lòng mát dạ. Không khí đang vui vẻ thì bà Mây lẩm dào, giải này giải nọ làm cái gì, nói cũng chẳng xong, có khi của lạ nhặt rơi ở đâu chứ chẳng phải dòng giống nhà này…”-“Mẹ!”Không chỉ bác Vân, bác Đăng cũng giận suýt hất cả mâm cơm xuống nhắc lại con nghe? Mẹ có giỏi mẹ nhắc lại lần nữa xem?”-“Á à, anh giờ ghê gớm nhỉ? Đại gia rồi nên về trả treo với mẹ anh thế hả? Thế mới nói có thằng con như anh không có còn hơn.”-“Vâng con cũng đếch cần nhé, từ bé tới giờ mẹ lo cho thằng này được chút nào không hay mở mồm ra là Hậu với chả Hoẹ. Chuyện nào ra chuyện đó đi, đừng có lôi cháu vào đây.”-“Anh…anh…ăn cháo đá bát mà…”-“Còn nữa, mẹ nói như vậy là xúc phạm vợ con, con không cho phép.”Bà Mây tức nghẹn họng, định đuổi hết, ai ngờ ông Hải cáu ầm ĩ. Mang tiếng làm chồng, ông không bênh bà thì thôi lại đi bênh lũ trẻ này ông Hải chấn chỉnh vợ, bên kia anh Hậu xoa dịu anh trai mãi mọi người mới nguôi nguôi cơn giận. Bữa cơm của đại gia đình cứ thế đến tối mịt mới xong. Ba Hải nói các con về sớm không tối, mẹ Mây bực bội ra chỉ thương con nhà người ta, chẳng thương con mình, cớ gì lần nào cũng bắt mấy đứa con gái dọn dẹp…”-“Có vài cái bát, không làm thì tôi làm, bà dở vừa thôi.”Thực ra bác với cô cũng đã lần liên hoan nào phải động chân tay. Chị Vân đề nghị thuê giúp việc mà ba không đồng ý, ba chồng chị cổ hủ lắm, luôn miệng bảo phí của trời, với lại ba mẹ còn khoẻ, bác Thơm cũng chẳng đi làm, suốt ngày ở nhà chả nhẽ mấy việc lặt vặt không làm được mà phải có người hầu?Chị và chị Vân biết ý mẹ chồng nên đều thay phiên nhau, lần này tới lượt chị, ba cứ ra vào sốt ruột nên chị đành nói chuyện linh tinh giải đừng lo, mai con dạy chiều.”-“Ừ, về giữ gìn sức khoẻ con nhé, gầy quá thôi.”-“Con kiêng giữ chồng mà ba, ba thật.”-“Cha bố nhà cô…”…Mãi tới tận mười rưỡi anh chị mới chào ba mẹ, anh bồng hai con đang ngủ ra xe, vẫn một bé trước một bé sau. Ông xã rất cao to nên trông lũ trẻ chỉ giống như cục bông nhỏ lúc lắc trên người ba thôi, rất chi là đáng người vợ lẽo đẽo theo chồng, nhìn cảnh ấy bất giác bao muộn phiền đều tan ngồi ghế sau với con nhé, anh sợ hai đứa ngủ say quá, nhỡ xóc một cái giật mình ngã thì khổ.”Chị vốn cẩn thận nên việc đó là điều hiển nhiên. Chỉ có điều nghe chồng căn dặn, sực nhớ ra anh thực sự là một người ba tuyệt cái ngày chị chửa ấy, hồi đó mới chỉ hai tháng thôi, nhà cũng chưa có điều kiện như bây giờ mà anh cứ bắt phải để anh đèo đi nào cũng như ngày nào, đều đặn như vắt chanh vậy. Còn nhớ có hôm trời mưa, hai vợ chồng chui chung cái áo mưa giấy bé xíu, lúc về anh cứ hỏi han áy náy bảo anh bất tài để vợ khổ con khổ. Ngẫm lại, thấy đúng là mẹ phúc vì con tới nhà, tắm giặt dọn dẹp xong cũng gần nửa đêm, chị nghĩ ra nghĩ vào, rốt cuộc lấy hết sức can đảm hỏi à, tối qua anh đi đâu vậy?”-“Mọi khi anh đi có bao giờ thấy vợ quan tâm đâu, hôm nay lạ thế?”Chồng đáp làm vợ hơi choáng váng, mãi sau mới cất tiếng dạ được. Ngay lúc ấy có tiếng chuông reo, anh bảo bà xã chờ chút, lát vào nói chuyện. Nằm bên trong, chị nghe tiếng thủ thỉ nho nhỏ, hình như còn nghe loáng thoáng cái gì mà hai mẹ con em ngủ đi, nhớ cho thằng bé uống thuốc đầy hiểu sao lòng chị thấy lạnh đến vậy, cả người cũng cứ run run như bị sốt. Vừa mong họ nói chuyện nhanh nhanh, lại vừa mong cuộc điện thoại kia kéo dài thêm một muốn biết sự thật, nhưng chị lại sợ đối ai hiểu cảm giác này?
vì vợ là vợ anh chương 86