Đây là hoạt động đã được Ban quản lý Dự án lúa Trung ương Hội Nông dân Việt Nam phê duyệt với mục đích của dự án nhằm nâng cao kỹ thuật canh tác lúa thân thiện với môi trường cho nông dân trồng lúa (trong đó tập trung vào 3 kỹ thuật chính bao gồm giảm phân hóa học, tưới ướt khô xen kẽ, xử lý rơm
Canh Điền chia sẻ thông tin các lĩnh vực trong nông nghiệp: Trồng trọt và làm vườn, chăn nuôi gia súc, gia cầm, thủy hải sản nhằm giúp bạn hiểu biết và ứng dụng tốt hơn trong nông nghiệp. Xem thêm.
Điển hình tại HTX nông nghiệp Tân Hưng ở xã Giục Tượng, huyện Châu Thành, tỉnh Kiên Giang, có 504 thành viên, tham gia liên kết sản xuất trên quy mô 530 ha, chia thành 3 khu sản xuất. Trong quá trình hoạt động, ban lãnh đạo HTX yêu cầu xã viên, mỗi khu phải sản xuất cùng một giống lúa, tất cả đều sử dụng giống xác nhận.
Dự án "Tuyên truyền, vận động nông dân áp dụng canh tác lúa thân thiện với môi trường tại Việt Nam" (gọi tắt là dự án SRI) được Trung ương Hội Nông dân Việt Nam phối hợp với Tổ chức ủng hộ các giải pháp khu vực vì cộng đồng và hệ sinh thái (BRACE) hỗ trợ triển khai thực hiện tại 24 tỉnh, thành phố trong cả nước.
Khoa Nhân khẩu học của Đại học Quốc gia Úc cho thấy hơn 60% di dân mới định cư ở một số vùng nông thôn đã chuyển đến các thành phố lớn hơn trong
cash. Cùng đọc truyện Thế Thân Cảnh Nóng của tác giả Đông Phương Bạch Khai tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Việt Sàng hí thế thânThể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, NPEdit Kỳ VânCâu chuyện rất đơn giản, chính như tựa đề mọi người đọc. Câu chuyện về những cảnh nóng trong phim, xoay quanh một đám nam nhân và một nữ diễn viên chuyên đóng thế thân. Cuộc sống không dễ dàng, có thể kiếm được nhiều tiền hơn thì có khổ nữa cô vẫn sẽ cốt truyện, chủ nhục. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ ~~
Edit Tiểu Vũ YY Lâm Tiêu Tiêu trăm triệu lần không nghĩ tới, người đánh vỡ khung cảnh quỷ dị này lại chính là Hồ Điệp. "Tiêu Tiêu, cậu có biết ai vừa ký tên cho tớ kooooo!" Hồ Điệp chạy tới nhanh như chớp, mặt đỏ bừng bừng, hưng phấn không khác gì bị thần kinh. Chạy tới gần, mới thấy cả người Lâm Tiêu Tiêu ướt như chuột lột, đang nhỏ nước tong tong, Hồ Điệp kinh ngạc "Ơ, sao cả người cậu đều bị ướt vậy?" "Tớ...... không cẩn thận rớt xuống bể bơi." "Quần áo Thẩm Thư Lạc cũng ướt đẫm, chẳng lẽ hai người kéo nhau rơi vào?" "......" Lâm Tiêu Tiêu cuối cùng cũng biết, cái gì gọi là không sợ đối thủ mạnh như hổ mà chỉ sợ đồng đội ngu như heo. Thẩm Thư Lạc nghiêng đầu hoà giải "Đi tới nhà anh thay quần áo đi, lỡ bị cảm lạnh thì không tốt đâu." Không đợi đương sự Lâm Tiêu Tiêu gật đầu, Hồ Điệp sớm hứng thú ngời ngời mà nhanh nhảu "Được ạ!" Thẩm Thư Lạc đưa các cô đi ra ngoài, đi được một lát, Lâm Tiêu Tiêu vẫn không nhịn nổi, quay đầu lén nhìn Phó Hi một cái. Anh vẫn cố chấp đứng tại chỗ, khác xa khung cảnh ầm ĩ sôi nổi đằng sau, tựa như bị ngăn cách thành hai thế giới vậy. Khoảng cách khá xa, kỳ thật không rõ vẻ mặt của anh, chỉ là mạc danh kỳ diệu cảm thấy, thân ảnh của Phó Hy toát lên sự cô đơn lạnh lẽo ...... Bóng đêm dày đặc, điểm điểm vài ánh sao lẻ loi trên trời, ánh đèn đường ảm đạm chiếu sáng khung cảnh. Thẩm Thư Lạc không ra khỏi cổng mà hướng theo đường bên trong tiểu khu đi. Hồ Điệp bộp chộp "Chúng ta không ngồi xe đi sao?" "Không cần ngồi xe, đi vài bước là đến, nhà anh ở trong tiểu khu này." Quả nhiên, đi khoảng ba trăm mét, Thẩm Thư Lạc dùng vân tay mở một cánh cửa sang trọng không kém. Hồ Điệp phe phẩy đầu cảm thán "Làm minh tinh thật là có tiền!" Thẩm Thư Lạc chỉ mỉm cười. Không ngờ lời của Thẩm Thư Lạc lại linh đến thế, Lâm Tiêu Tiêu bị hắt xì liên tiếp vài cái. "Phòng tắm ở lầu hai, trong ngăn tủ có áo tắm mới." Thẩm Thư Lạc đứng ở dưới cầu thang xoắn ốc, chỉ phương hướng, "Là căn phòng cuối hành lang, bên trái." "Vâng." Lâm Tiêu Tiêu lười biếng leo từng bậc thang gỗ, đánh tiếng lộc cộc. Dựa theo tính cách của Thẩm Thư Lạc, cứ nghĩ phòng của anh sẽ đơn giản lắm, không ngờ —— vừa mở cửa, đập vào mắt là một bức tranh nghệ thuật cỡ lớn, kín cả tường, hình như tác phẩm được vẽ bằng màu nước, màu sắc rất hài hoà. Phòng ngủ mang phong cách của Nhật, trên bàn làm việc có cuốn sách đang đọc dở cùng nửa ly cà phê, có một góc ngập tràn quà tặng cùng thư của fan, có lẽ anh đã dành nhiều thời gian ở đây. Lâm Tiêu Tiêu thoả thích tắm sạch sẽ rồi mới mặc áo tắm thong thả xuống lầu. Ở phòng khách, Thẩm Thư Lạc đang ngồi ở trên sô pha xem TV. Anh đã thay một chiếc áo tắm, một tay đang cầm khăn lông màu xám lau tóc, tay còn lại giơ điều khiển đổi kênh liên tục.
Edit Kỳ VânThẩm Thư Lạc không biết từ đâu lấy ra một cái áo tắm, khoác lên trên người Lâm Tiêu Tiêu. Cũng không biết đạo diễn đã rời khỏi đây từ khi nào, phim trường lớn như vậy giờ phút này chỉ còn lại hai người bọn họ. Nghĩ đến hành vi hoang đường vừa rồi, Lâm Tiêu Tiêu không dám đối diện với ánh mắt của hắn, cầm áo tắm lên, nửa cúi đầu hỏi “Lúc nãy chúng ta làm như vậy, sẽ không có vấn đề gì chứ?” “Vấn đề gì?” Thẩm Thư Lạc nhướng mày. “Nếu như, tôi nói là nếu như...” Lâm Tiêu Tiêu cẩn thận tìm từ ngữ dò hỏi, “Nếu như bị người khác nói với phóng viên, vậy sự nghiệp của anh...” Thẩm Thư Lạc mỉm cười duỗi tay xoa đầu cô, nói “Em cho rằng, tôi ở trong giới giải trí này nhiều năm như vậy, là vô ích sao?” “Không có việc gì thì tốt rồi.” Lâm Tiêu Tiêu chỉ xem Thẩm Thư Lạc như người qua đường thôi, cô rất thích nhìn hắn diễn, bởi vì kỹ thuật diễn của hắn không phải như mấy tiểu thịt tươi, quả thật có thể xem như là một diễn viên thực thụ. Nguyên nhân chính là bởi vì hắn nghiêm túc làm nghề diễn viên này, chứ không phải bị ép buộc tự nguyện làm một diễn viên, cô không hy vọng sự nghiệp của hắn sẽ bị hủy đi vì cuộc sống cá nhân. “Quay xong cái này thì đóng máy?” “Phải.” Nhưng thật ra Lâm Tiêu Tiêu làm sao dùng được từ đóng máy, cô chẳng qua chỉ diễn thoát y một lúc như vậy thôi. “Để tôi gọi trợ lý đưa em về nhé?” Thẩm Thư Lạc cười rất thân sĩ. Lâm Tiêu Tiêu lắc đầu “Không cần đâu, tôi tự về là được.” Cô biết tự hiểu lấy mình, bọn họ căn bản là người của hai thế giới. Thấy cô từ chối, Thẩm Thư Lạc cũng không tiếp tục cưỡng ép. Lâm Tiêu Tiêu lãnh tiền ở chỗ tài vụ, cô định về nhà bằng xe điện ngầm. Thời tiết đã vào đầu hạ, trên người cô lại vừa ra mồ hôi, dính dính rất khó chịu. Vừa bước vào trạm xe điện ngầm, đã nhận được điện thoại của Phó Hi. “Phòng 1802, địa chỉ anh sẽ gửi cho em, em xong việc thì qua đây.” Giọng nói nam nhân lạnh nhạt vang lên từ trong điện thoại. Lâm Tiêu Tiêu chớp mắt, hơi do dự “Hôm nay em không muốn lắm, hôm khác đi.” “Sáng mai anh phải đi Mĩ công tác một tháng.” “Được rồi.” Cuối cùng, cô vẫn thỏa hiệp. Lâm Tiêu Tiêu xoay người gọi một chiếc taxi đi ra trạm tàu điện ngầm. Một giờ sau, cô đứng trước cửa phòng 1802. Tay nhấn chuông, cửa nhanh chóng được mở ra. Người mở cửa tất nhiên là Phó Hi. Hắn khoác trên người một chiếc áo tắm màu đen, lộ ra đường cong rắn chắc và làn da hơi ngăm. Hắn chỉ cần đứng im ở đó đã giống như người mẫu nam thời trang, trên người có một cổ khí thế người khác không được lại gần. “Anh chưa làm xong việc, em muốn tắm trước hay ăn chút gì đó thì tùy em.” Nói xong, hắn lập tức bước về sofa, không nhanh không chậm mở laptop ra đánh chữ. Lâm Tiêu Tiêu còn ước gì mình nhanh chóng được tắm nước nóng đấy chứ. Phó Hi có yêu cầu rất cao về khách sạn. Từ trước đến nay đều chọn phòng tốt nhất. Bởi vậy, khi Lâm Tiêu Tiêu mở cửa phòng tắm ra cũng không ngạc nhiên lắm khi thấy bồn tắm mát xa hình tròn. Cô cởi quần áo, thoải mái thả mình vào bồn tắm. Chỉ chốc lát sau, cô mơ màng ngủ mất. Nửa mơ nửa tỉnh, cô chỉ cảm thấy giữa hai chân mình ướt dầm dề. Cố gắng ép mình mở mắt ra, đã thấy mặt Phó Hi chôn ở giữa hai chân, dùng đầu lưỡi liếm nơi mẫn cảm nhất của cô. Tất nhiên cô đã bị ôm về phòng ngủ chứ không phải đang ở trong phòng tắm. Ở phòng ngủ bị đầu lưỡi của hắn làm cho cả người vô lực. Kỹ xảo của Phó Hi càng không phải bàn cãi, chỉ liếm âm đế thôi đã khiến cô không tự chủ được mà ướt. Nhưng hắn không muốn buông tha cô như vậy, tiếp tục di chuyển xuống phía dưới, đem đầu lưỡi nhét vào trong hoa huy*t đang ngập nước. “Ưm... a.” Lâm Tiêu Tiêu rên rỉ. Lúc nãy cô vừa một hồi từ diễn thành thật với Thẩm Thư Lạc ở phim trường, thân thể vẫn còn mẫn cảm. Mặc dù đầu lưỡi liếm rất thoải mái, nhưng theo bản năng cô muốn có vật vừa thô vừa lớn dùng sức nhét vào. Cô giơ tay nâng mặt hắn lên. Khuôn mặt Phó Hi thâm thúy sắc nét, giống như là con lai Bắc Âu. Môi mỏng bị dính nước trong suốt, tất cả đều là hơi thở dâm loạn. “Sao vậy, không thoải mái?” Phó Hi nghi hoặc hỏi vì hành động ngăn cản của cô. Lâm Tiêu Tiêu trực tiếp ngồi dậy, duỗi tay thâm nhập vào áo tắm hắn, cầm vật đang nóng bừng lên. Cô thuần thục vuốt ve nó, sau đó quỳ gối trên giường, đưa mông về phía hắn, tư thế vào từ phía sau “Đừng chuẩn bị nữa, vào nhanh đi.” Làn da cô rất trắng, trắng đến mức sáng lên, nên đầu v* và hoa huy*t nhỏ của cô đều là màu hồng đỏ, vô cùng mê người, đặc biệt là hoa huy*t rất giống nước mật đào. Cô quỳ gối, hai chân mở ra, đưa nơi riêng tư nhất của mình triển lãm không sót một thứ gì trước mặt Phó Hi. Phó Hi nhìn chằm chằm huyệt nhỏ của cô, khàn giọng nói “Em thật đúng là yêu tinh.” Hắn cởi bỏ áo tắm, tròng áo mưa vào, một tay đỡ dương v*t mình nhắm ngay vị trí, nhanh chóng lưu loát tiến vào. “A!” Đang ở trong khách sạn riêng tư, Lâm Tiêu Tiêu cũng không hề băn khoăn, e ngại phát ra tiếng thở dài thỏa mãn. “Hôm nay em muốn đến vậy sao?” Phó Hi ngả người về phía trước, nói nhỏ vào bên tai cô. Một tay cầm ngực trái, ngón trỏ và ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve đầu v* cô. Một tay trượt dài xuống dưới, xoa nắn âm đế sưng đỏ. Ngực và hoa huy*t đều bị kích thích, cô không thể không la lớn hơn. Lâm Tiêu Tiêu kêu “Ưm ưm” liên tục, không biết là vì quá sung sướng, vẫn trả lời hắn. Phó Hi nói nhỏ bên tai cô “Anh hỏi em mấy câu, nếu em trả lời sai câu nào, anh lập tức dừng lại.” “Không trả lời không được sao.” “Không được.” Phó Hi từ chối, “Câu thứ nhất, bao lâu rồi chúng ta không làm?” Giọng nói rơi xuống, lại chậm chạp không nghe thấy cô trả lời, Phó Hi nói là làm, lập tức rút ra. Trong cơ thể bỗng nhiên trống rỗng, Lâm Tiêu Tiêu quay đầu lại nhìn hắn. Tóc mái rơi hỗn độn trên mặt, ẩn hiện có thể nhìn thấy gương mặt hơi ửng hồng. Cô nhìn về phía hắn xin tha “A Hi.” Làm được một nửa rồi dừng lại, còn khó chịu hơn so với khi không làm. Phó Hi đỡ lấy dương v*t mình, cố ý đem quy đầu màu đỏ tím để trước miệng huyệt cô ma xát qua lại “Nếu muốn làm tiếp thì phải trả lời câu hỏi của anh.” Mông Lâm Tiêu Tiêu cọ cọ trên người hắn, có ý đồ muốn tự mình cắm vào, nhưng cô đang quỳ gối đưa lưng về phía hắn, căn bản không thấy rõ, thử vài lần đều thất bại. Bất đắc dĩ cô đành phải bắt đầu động não tìm tòi ký ức “Là thứ bảy gần đây.” “Vậy chúng ta đã bao lâu không làm rồi?” “Hai tuần.” Lâm Tiêu Tiêu vừa trả lời xong, Phó Hi lập tức nặng nề cắm vào một lần nữa. “A.” Lâm Tiêu Tiêu nhắm mắt lại hừ một tiếng. Trời sinh quy đầu hơi cong lên, thẳng tắp đi vào vách tường của cô, va chạm thật mạnh ở nơi sâu nhất, sảng khoái đến mức làm cô muốn choáng váng. “Lần trước dùng mấy tư thế?” “Ba cái.” “Ba cái nào?” “Phía trước, phía sau và em ngồi trên người anh.” “Ngồi trên người anh? Nói kĩ hơn đi, anh chưa rõ.” Đương nhiên cô biết đối phương đang trêu chọc mình, Lâm Tiêu Tiêu không có cách nào khác, đành đỏ mặt nói “Là anh ngồi trên sofa, mặt hai chúng ta đối diện nhau, em ngồi trên người anh.” “Ngồi trên người anh?” “Là ngồi trên dương v*t anh, dương v*t anh ở trong huyệt nhỏ của em!” Lâm Tiêu Tiêu tự sa ngã nói. “Tiêu Tiêu, em đúng là bảo bối.” Phó Hi liếm vành tai cô, sau đó ngồi thẳng lên, bắt đầu gia tăng tốc độ ra vào, khắp phòng đều là tiếng “Bạch bạch bạch” giòn vang. Lần này Phó Hi không có kỹ xảo gì, chỉ đơn giản ra vào nhanh chóng. Lại thêm mấy chục lần, rồi rút ra, rồi lại hung hăng cắm vào, lặp đi lặp lại chín nông một sâu. Khoái cảm chạy dọc theo sống lưng, kích thích đến da đầu cô. Phó Hi cũng thoải mái đến mức không chịu được. Huyệt nhỏ cô trừ bỏ được hưởng thụ qua thị giác, vách tường còn phá lệ vô cùng chặt, giống như người thủ lĩnh mạnh mẽ, đem những vật xâm lấn quấn lại chặt chẽ. Mông nhỏ của Lâm Tiêu Tiêu không chống đỡ nổi ngã xuống giường. Phó Hi cũng thuận thế thay đổi tư thế, để cô nằm nghiêng, sau đó nâng một chân cô lên, tư thế này vô cùng tiện lợi để hắn xâm lấn bốn phía. Hắn giống như chiếc máy, mạnh mẽ đi vào rồi rút ra. Bỗng nhiên thân thể cô run rẩy. Hắn biết là cô muốn cao trào. 9/7/2019Dân đã comeback ~~ Thật ra thì acc này Dân không hay onl thường xuyên nên mới ra chương chậm trễ QAQ Sorry nhiềuĐã đến chương mới nhất rồi!Xin vui lòng quay lại sau để đọc chương tiếp theo, hoặc thử đọc các truyện khác cùng thể loại bên dưới trong lúc chờ đợi!
Estes exemplos podem conter palavras rudes baseadas nas suas pesquisas. Estes exemplos podem conter palavras coloquiais baseadas nas suas pesquisas. Each more damaging than the last. Cada um mais danoso do que o anterior. The balcony is colder than the fridge. A varanda é mais fresca do que o frigorífico. Still, better than the alternative. Ainda assim, continua a ser melhor do que a alternativa. This will be harder than the first operation. Esta vai ser mais difícil do que a primeira operação. This was harder than the money. Este foi mais difícil do que a dinheiro. Jealousy always knows more than the truth. Sempre disse que o ciúme sabe mais do que a verdade. Faster than the speed of sound. Mais rápido do que a velocidade do som. This body feels colder than the surrounding temperature. Este corpo está mais frio do que a temperatura envolvente. Stories are truer than the truth. As histórias são mais verdadeiras do que a verdade. Hotter than the fires of damnation. Mais quente do que o fogo da danação. Our tobacco sells more than the ayurvedic paste. O nosso tabaco vende mais do que a pasta ayurvódica. But the expectations accelerated faster than the growth. Mas a expectativa de aceleração é mais rápida do que o crescimento. The bracts are usually shorter than the flower. As brácteas são geralmente mais curtas do que a flor. Peasant society is much less documented than the nobility. A sociedade camponesa está muito menos documentada do que a nobreza. Smaller and darker above than the nominate form. É mais escuro e com mais listas do que a forma nominal. Many pyramids are more sophisticated than the simple model. Muitas pirâmides são mais sofisticadas do que o modelo apresentado acima. Machines are always faster than the designer. As máquinas são sempre mais rápidas do que o projectista. Sometimes lies are more interesting than the truth. Por vezes, as mentiras são mais interessantes do que a verdade. Papers just look nicer than the dirty plate. Documentos basta olhar mais agradável do que o prato sujo. The vessels are more intricate than the Os vasos estão mais embaraçados do que a ressonância mostrou.
Edit Tiểu Vũ YY Lâm Tiêu Tiêu không phải lần đầu tiên thế thân diễn cảnh giường chiếu, đối với với ống kính, nhóm nhân viên công tác hay kiểu quần áo thế này, cũng sớm đã quen thuộc. "A Uyển, em đã nghĩ kỹ chưa?" Thẩm Thư Lạc dùng ánh mắt nhu hòa nhìn cô, anh mặc một kiện âu phục đen, từng đừng kim mũi chỉ như may như đo, làm nổi bật khí chất thư sinh nho nhã cấm dục. Tác dài xoã tung, Lâm Tiêu Tiêu là không có lời kịch. Cô đưa lưng hướng về ống kính, đối mặt với người đang ngồi trên ghế sô pha là Thẩm Thư Lạc, chậm rãi cởi bỏ từng nút thắt của sườn xám, tiến tới. Cô bước từng bước đến dưới ánh mắt chăm chú của anh, toàn thân trần trụi mà ngồi lên đùi người đàn ông. Dựa theo kịch bản, Lâm Tiêu Tiêu cầm tay anh ấn lên khuôn ngực trần trụi của chính mình. Ống kính sẽ phóng đại từng động tác, từng chỗ trên thân thể cô, tuyệt không quay mặt, bởi vậy chỉ có Thẩm Thư Lạc mới nhìn được khuôn mặt đỏ bừng như máu của cô. "Khẩn trương sao?" Thẩm Thư Lạc hạ giọng thấp đến chỉ có hai người bọn họ mới có thể nghe, nhẹ nhàng hỏi. Lâm Tiêu Tiêu cực kì ngoài ý muốn, vậy mà anh lại nói chuyện với mình, dù sao đối phương cũng có thanh danh ảnh đế vang dội, mà mình chỉ là diễn viên nhỏ mười tám tuyến diễn viên quần chúng không tên tuổi chưa kể còn chả có vai diễn gì đáng nói, đơn thuần là diễn viên thế thân cảnh nóng tép riu. Cô ngẩn người trong chốc lát, mới thấp giọng nói "Không phải." "Yên tâm, kỹ thuật của tôi rất tốt." Thẩm Thư Lạc nở nụ cười. Kỹ thuật? Lâm Tiêu Tiêu còn chưa kịp phản ứng, đối phương liền cúi người miệng ngậm lấy đầu vú, lập tức, một hồi cảm giác tê dại phóng thẳng lên sống lưng. Thông thường phim kích tình, trừ phi đạo diễn đặc biệt yêu cầu, thường chỉ làm dáng vẻ, ví dụ như hôn môi cũng chỉ là bờ môi đụng hờ, sẽ không hôn lưỡi. Nhưng Thẩm Thư Lạc không chỉ đơn thuần ngậm lấy, dùng kỹ xảo diễn mà thật sự dùng đầu lưỡi liếm láp khiến đầu vú cương cứng, dẫn đến Lâm Tiêu Tiêu suýt nữa kêu ra tiếng. "A Uyển, giờ em hối hận cũng đã muộn." Thẩm Thư Lạc ngẩng đầu lên, đọc lời kịch, ánh mắt sâu lắng đến đáng sợ. Hắn chặn ngang đem cô bế lên, ném lên trên giường lớn. Giường có đệm lò xo dày cùng phủ đầy chăn, nên không hề đau đớn, còn ẩn ẩn tia kích Tiêu Tiêu bị quăng ngã xuống, như là rớt vào tầng mây êm ái. Cô không phải diễn viên chuyên nghiệp, sẽ không diễn kịch, cũng không cần diễn mặt nên toàn bộ biểu tình đều chân thật. Cô có chút xuất thần mà nhìn Thẩm Thư Lạc kéo cà- vạt, cởi xuống âu phục cùng sơmi, cuối cùng lộ ra cơ bụng rắn chắc đẹp mắt. Thẩm Thư Lạc không hổ là ảnh đế nổi lên bằng thực lực, lúc trước vì diễn vai bệnh nhân liền tự ép buộc mình gầy đi mười cân, hiện giờ vì diễn vai sát thủ lại luyện được cơ bụng tám múi. Lâm Tiêu Tiêu đang suy nghĩ miên man, đột nhiên cảm giác có cái vật cưng cứng chống tại hạ thân của mình. Vừa nghĩ lung tung lại nhận ra vậy mà chính mình cùng đương kim ảnh đế thân mật tiếp xúc, cô nửa hưng phấn nửa e lệ mà đỏ mặt. Đúng lúc người đang ngẩn ra thì, Thẩm Thư Lạc đã dùng thân hình tinh tráng đè lên cô. Anh dùng một tay túm lấy cổ tay cô, đem hai tay đều giam cầm tại đỉnh đầu, sau đó bắt chước động tác làm tình, ấn xuống một cái như đang đâm vào.
the than canh nong