Trong cuộc sống, hạnh phúc thực sự chỉ có thể do bản thân mình tự đấu tranh tranh mà có, bởi ai ai cũng muốn hưởng hạnh phúc, mà cái hạnh phúc ấy thì lại quá ít ỏi để có thể chia sẻ. Vậy tại sao cô không thể đứng dậy đấu tranh cho bản thân mình. Cuộc Sống Mới Hạnh Phúc Của Chu Tiểu Vân. 7.5/10. 386.1K. Tác giả: Tầm Hoa Thất Lạc Đích Ái Tình. Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Sắc, Điền Văn, Trọng Sinh. Nguồn: magnolia1314.wordpress.com. Trạng thái: Full. Tên gốc: Trùng sinh Chu Tiểu Vân đích hạnh phúc cuộc sống. Thể loại: Hiện đại, trọng sinh, điền văn, 3S. Cuộc Sống Mới Hạnh Phúc Của Chu Tiểu Vân Chương 83: Tiểu Bảo bị tiêu chảy (1) Chương trước Chương tiếp Mắt thấy trời sắp tối, Chu Tiểu Vân tạm biệt bạn, trở về nhà. Vương Tinh Tinh muốn giữ cô lại ăn cơm tối nhưng Chu Tiểu Vân cười nói: "Ngày nào chúng mình chẳng gặp nhau, cần gì lưu luyến quá như thế. Dịch vụ . Giám đốc PGD SSI: Phụ nữ muốn tự chủ, cân bằng cuộc sống phải độc lập tài chính. Gặp chị Trần Hà Vân vào một buổi sáng tháng 10 tại Hà Nội, tôi nói đùa với chị "Hà Nội đang ở mùa đẹp nhất trong năm, nhưng thị trường thì đã đi qua mùa hoa đẹp nhất rồi chị nhỉ" - chị cười chia sẻ Cuộc Sống Mới Hạnh Phúc Của Chu Tiểu Vân Tác giả: Tầm Hoa Thất Lạc Đích Ái Tình Thể loại: Ngôn Tình, Sắc, Trọng Sinh, Điền Văn Nguồn: magnolia1314.wordpress.com Trạng thái: Full Đánh giá: 9.1/10 từ 621 lượt Tên gốc: Trùng sinh Chu Tiểu Vân đích hạnh phúc cuộc sống Thể loại: Hiện đại, trọng sinh, điền văn, 3S Editor: Mộc Lan (Linh Lan) cash. Mắt thấy trời sắp tối, Chu Tiểu Vân tạm biệt bạn, trở về Tinh Tinh muốn giữ cô lại ăn cơm tối nhưng Chu Tiểu Vân cười nói “Ngày nào chúng mình chẳng gặp nhau, cần gì lưu luyến quá như thế. Sau này hay qua nhà tìm tớ chơi, giờ tớ về nhà, có khi cả nhà đang đợi tớ ăn cơm tối cũng nên!”.Cuối cùng, Vương Tinh Tinh mới thả cho cô Tiểu Vân khe khẽ hát suốt quãng đường về, tưởng rằng lúc về cơm tối đã dọn sẵn trên bàn, kết quả về đến nhà, nhìn sang phòng bếp không một bóng người, tắt đèn tối om. Ngược lại, phòng Tiểu Bảo bật đèn sáng trưng, Chu Tiểu Vân ẩn ẩn có dự cảm không bước nhanh hơn đến phòng hai anh em. Phòng hai người rộng hơn phòng cô một chút, trừ bàn học và tủ quần áo chỉ kê thêm này, Tiểu Bảo đang nằm trên giường, gương mặt tái nhợt. Cha mẹ ngồi bên cạnh, Nhị Nha ngồi trong mẹ, nói gì đó nhưng Triệu Ngọc Trân không còn tâm trí để ý đến cô bé, phất tay ý bảo cô tự chơi. Nhị Nha ủy khuất bĩu môi bỏ đi, nhìn thấy Chu Tiểu Vân vào phòng vội ôm lấy chị làm Tiểu Vân dỗ Nhị Nha hai câu, cố sức ôm lấy con bé bước đến Tiểu Vân đau lòng khi thấy dáng vẻ Tiểu Bảo yếu ớt. Từ trước đến nay Tiểu Bảo là cậu em trai nghe lời nhu thuận, Chu Tiểu Vân rất thương em. Giờ thấy em như vậy không phải nói đau lòng cỡ nào. Chắc chắn là sinh bệnh nhỏ giọng hỏi mẹ “Mẹ, Tiểu Bảo sao lại thế này?”Triệu Ngọc Trân thở dài “Tiểu Bảo không biết bị làm sao, ăn cơm xong được một lúc bắt đầu đau bụng, đến giờ đã đi vệ sinh năm sáu lần, chân nhũn ra không bước xuống giường nổi. Mẹ cho nó uống thuốc mà không đỡ!”Tiêu chảy? Chu Tiểu Vân nghi ngờ, liếc mắt nhìn Đại Bảo trốn trong góc phòng. Đại Bảo vốn chột dạ, bị Chu Tiểu Vân nhìn như thế càng không dám hé Tiểu Vân kết luận Đại Bảo nhất định biết chuyện gì đã xảy ra “Anh Đại Bảo, Tiểu Bảo ăn phải thứ gì mà bị tiêu chảy ?”Đại Bảo nhảy dựng lên “Anh không biết, không liên quan đến anh.”Không liên quan thì sao kích động như thế làm gì, Chu Tiểu Vân còn lâu mới không tin “Anh mau nói thật đi, Tiểu Bảo bẽ mặt lắm rồi.”Đại Bảo vội vã phiết thanh “Không phải anh dụ nó uống nước có ga, đừng đổ trách nhiệm lên đầu anh.”Chưa đánh đã khai!Chu Tiểu Vân nghiêm túc nói “Anh hai, anh muốn uống cứ uống không ai trách anh, nhưng sao anh đưa cho Tiểu Bảo uống cùng? Không phải em nói rồi sao, cơ thể Tiểu Bảo không tốt, không thể uống nhiều đồ lạnh. Mỗi ngày uống một chai là quá lắm rồi, hai chai thể nào cũng tiêu chảy, sao anh vẫn để em ấy uống?”Đại Bảo tự biện giải cho mình “Không thể hoàn toàn trách anh được, là nó kéo anh vào phòng em bảo anh mở nắp cho nó uống. Uống một chai lại thêm một chai, sau đó nó liền bị tiêu chảy. Thực sự không phải lỗi của anh!”Cộng thêm buổi trưa tổng cộng là ba chai?Chu Tiểu Vân hoàn toàn bùng nổ “Anh không biết ngăn nó uống ít hơn sao?”Khi đó cậu cũng mải uống, đâu có thời gian để ý đến đứa em trai kia, may mà Đại Bảo không dám nói ra những lời này, không thì hoả lực của em gái có thể bắn cậu bầm dập mặt đã, sao mình phải sợ nó thế nhỉ?Đại Bảo muốn ưỡn ngực, chờ ánh mắt sắc bén của Chu Tiểu Vân quét tới tự động rụt trở lại. Aizz, vẫn nhịn một chút, không phải là sợ nó. Hảo nam không đấu với nữ, anh trai tốt không so đo với em này tức giận cũng là vô dụng , chữa bệnh cho Tiểu Bảo mới là chuyện quan trọng “Cha ơi, Tiểu Bảo tự uống thuốc không đỡ được, nên mời bác sĩ Phùng đến nhà khám đi!”Điều này nghĩa là Tiểu Bảo lại được Bảo nghe thấy tiêm vội vã hữu khí vô lực nói “Không cần, em uống thuốc là tốt rồi…” Thanh âm càng ngày càng nhỏ, đến khi chạm phải ánh mắt tức giận của chị gái tự động ngậm Tiểu Vân tức giận đến nghiến răng ngứa tay, phải giáo huấn thằng bé này một trận mới được. Suốt ngày nói năng dịu dàng, ân cần dạy bảo không nỡ làm mặt lạnh với nó, không ngờ nó cái tốt không học, lại theo Đại Bảo học thói xấu bằng mặt không bằng lòng !Tiểu Bảo cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, không tự chủ rụt cổ một Quốc Cường thấy dáng vẻ Tiểu Bảo buồn bã ỉu xìu rất đau lòng, khi đó điện thoại chưa phổ biến, đành phải đạp xe đến nhà bác sĩ Ngọc Trân dặn Chu Tiểu Vân chăm sóc em trai, bà vào bếp làm mấy món đơn giản ăn tối. Nấu một nồi cháo ngô, tối hôm qua còn một đĩa bánh hấp, và một đĩa củ cải khi chồng trở về, Triệu Ngọc Trân vội nghênh đón, hỏi “Sao anh không mời luôn bác sĩ Phùng đến?”Chu Quốc Cường đáp “Anh đến nhà hắn đúng lúc bác ấy đang ăn cơm chiều, dù sao cũng phải chờ bác ấy ăn xong cơm mới qua được! Anh không tiện ở đó chờ, tranh thủ trong lúc đó về ăn cơm trước.”Triệu Ngọc Trân cuối cùng cũng yên lòng, gọi các con ra ăn cơm Tiểu Vân vội vội vàng vàng uống một chén cháo nói với mẹ “Mẹ, con ăn xong rồi, mẹ ra ăn cơm đi, chỗ Tiểu Bảo đã có con!”Triệu Ngọc Trân ra ăn cơm, trong phòng chỉ còn lại hai chị Bảo cho ra hết từ trưa, bụng đói không có sức, yếu ớt nói “Chị, em đói!”Chu Tiểu Vân vừa đau lòng vừa bực mình “Đói cũng không được ăn, em bị tiêu chảy nặng thế này, dạ dày bị tổn thương. Sáng mai nấu cháo trắng cho em ăn.”Tiểu Bảo ra vẻ tội nghiệp “Chị, em biết lén uống nước có ga là không đúng, chị đừng giận. Sau này em không dám nữa.”Chu Tiểu Vân lúc này chưa có tâm trạng tính sổ với cậu, kê đầu Tiểu Bảo dịch sang để cậu nằm thoải mái hơn, nhỏ giọng an ủi “Biết sai là được, sau này không được uống nước có ga nữa. Không chỉ nước có ga, đồ lạnh cũng không được ăn nhiều, nghe thấy chưa?”Tiểu Bảo gật đầu. Cuộc đối thoại của hai chị em làm cho bác sĩ Phùng đang định bước vào phòng buồn cười, giống như mẹ đang dạy con vậy, không nhìn ra cô chị còn nhỏ nhưng rất có Tiểu Vân nhìn lại bác sĩ Phùng và cha mẹ đi vào, tự giác đứng dậy, tránh ra chỗ sĩ Phùng tên thật là Phùng Gia Lĩnh, năm nay gần bốn mươi, trong nhà ngoài Phùng Thiết Trụ, phía trên còn có hai cô con gái nữa. Ông học trường y hai năm rồi trở về thôn. Sau đó mở phòng khám cho người trong thôn, treo bảng hiệu nhà nước nhưng thực tế tiền thuốc men kiếm được đều rơi vào túi riêng. Đúng là danh lợi song thu, là nhân vật rất có uy tín trong thôn. Không ai tránh được có lúc cảm mạo, sốt cao, đều đi tìm tình Phùng Gia Lĩnh nhiệt tình chu đáo, thường ngày xem mạch không thu tiền, đến chỗ ông mua thuốc giá cũng rẻ hơn bệnh viện nhà nước. Làm cho người khác kính trọng ở điểm bất cứ khi nào tìm là đến tận nhà khám bệnh, đang uống nước cũng bỏ xuống, xách đồ đi theo người nhà bệnh nhỏ, cơ thể Tiểu Bảo yếu ớt, không ít lần bác sĩ Phùng đến nhà năm qua cơ thể Tiểu Bảo khoẻ mạnh hơn, số lần phải tiêm thuốc ít đi nhiều. Tính ra, đã ba bốn tháng không sinh bệnh . Trong cuộc đời mỗi người, ai chưa từng có những tiếc nuối không cách nào bù đắp nổi? Chu Tiểu Vân ngẩn ngơ ngồi yên ở đó suốt 4 tiếng đồng hồ. Đối diện là một cái gương bình thường, trong gương hiện lên một khuôn mặt có thể nói là thanh tú. Cô tiếc nuối về tuổi trẻ của mình bỏ học sớm, yêu sớm, kết hôn, sinh con sớm, khó khăn chồng chất. Như mọi khi cô đón đứa con gái bé bỏng ra về nhà nấu cơm đợi chồng về ăn cơm. Nhưng chồng cô thì có thể nói là thích ăn ngon, thích chơi bời, thích hưởng thụ, tính lười biếng trời sinh khó thay đổi. Cuộc sống vợ chồng nhiều năm giúp Chu Tiểu Vân hiểu được điều này sống cùng người đàn ông như vậy, đừng mơ đến cảnh giàu sang, chớ hy vọng lời ngon tiếng ngọt, chớ chờ đợi tin vui. Năm mười chín tuổi, Chu Tiểu Vân yêu Lý Thiên Vũ hai năm rồi kết hôn, tới giờ đã gần mười năm. Cô hiểu chồng còn hơn chính bản thân mình. Có đôi lúc cô không nghĩ ra Vì sao năm đó cô cứ khăng khăng yêu một người đàn ông không có tiền đồ như vậy? Mặc kệ sự phản đối của cha mẹ, cô cứ như bị ma ám, gào khóc không phải Lý Thiên Vũ thì không lấy chồng. Chẳng lẽ cái đó gọi là số phận?Sự sống và cái chết của cô có lẽ được sắp đặt sẵn khi anh lén vợ mình đem toàn bộ số tiền tiết kiệm chuẩn bị mua nhà mới cho người bạn của anh mượn. Cô cải nhau cùng anh rồi bỏ đi ra ngoài. Cả hai đang trong sự dằn co qua lại. Chu Tiểu Vân kinh hãi nhìn chiếc xe tải đang lao nhanh đến sau lưng Lý Thiên Vũ. Lúc này, mắt cô bỗng trở nên vô cùng tinh tường, mọi chuyện phát sinh trước mắt đều biến thành cảnh quay chậm. Cô nhìn thấy người lái xe tải cố đạp phanh nhưng phanh không ăn. Bánh xe ma sát với mặt đất phát ra âm thanh chói tai. Lý Thiên Vũ còn nói gì đó với cô nhưng cô không rõ nghe lắm, cô chỉ biết mình dùng hết sức lực đẩy anh ta ra, sau đó thì “UỲNH” một tiếng vang thật hồn cô xuất ra khỏi thể xác thống khổ kia nhìn anh ôm cô mà khóc trong đau đớn nhưng cô không thể làm được gì cho đến khi một luồng sáng chiếu vào cô nó có một lực hút khiến cô bị hút thật mặt và khi tỉnh dậy mọi thứ đã trở về năm có lên sáu tuổi. Tiểu Vân nên vui hay nên buồn đây. Vì cô biết trước được tương lai của mình sẽ ra sao. Nhưng nghĩ sao thì vận mệnh trao cho cô cơ hội mới, tất nhiên cô muốn nỗ lực hết mình sống một cuộc sống mới hoàn toàn hạnh phúc. Đi học là học trò cưng của giáo viên, ở nhà là trợ lý bé nhỏ toàn năng được cha mẹ yêu thương, anh chị em cũng thay đổi khác trước. Người một nhà đều hạnh phúc mới là hạnh phúc đích thực. Khi lớn lên, tìm một người bạn trai ôn nhu, tỉ mỉ, chu đáo… Nhưng duyên số đã ăn bày cho cô và Lý Thiên Vũ là một đôi rồi liệu cô có thể phá vỡ duyên số này không? Review Nguyệt_Phi - fb/ReviewNgonTinh0105 Bạn đã có 1 tuổi thơ như thế nào? Thời mà cùng đám bạn chung xóm chơi rượt bắt, chơi đá cầu, khi nghe tiếng chuông cà rem leng keng liền ăn vạ, làm nũng đủ trò để ba mẹ mua cho một cây kem mát lạnh...,người ta còn chẳng biết tới điện thoại, ipad, máy game như bây giờ. Cái thời ấy đã trôi qua bao lâu rồi nhỉ? Khi lớn lên, rồi có gia đình, con cái, các bạn đã từng ước mong sẽ được nhỏ lại như ngày bé không cần lo chuyện cơm áo gạo tiền, hay mưu sinh vất vả để nuôi bao nhiêu miệng ăn chưa? Hay bạn có từng hối hận tại sao lúc nhỏ mình không cố gắng thêm một chút, để hiện tại có thể có một cuộc sống tốt hơn? “Hiệu ứng bươm bướm”, bạn đã bao giờ nghe cụm từ này chưa? Ý nghĩa của bốn chữ này là chỉ một sự thay đổi nhỏ cũng làm ảnh hưởng đến mọi việc xung quanh bạn. Một lần trọng sinh, một đời thay đổi. Sự thay đổi của Chu Tiểu Vân sẽ làm thay đổi số phận của những người chung quanh cô như thế nào? Câu chuyện rất nhẹ nhàng, giản dị, tác giả chỉ đơn giản kể về cuộc đời của một cô gái tên Chu Tiểu Vân. Nhưng theo từng bước chân trưởng thành của cô, chúng ta có thể nhìn thấy cuộc đời của những người xung quanh cô, cảm nhận được tình thân ấm áp, tình bạn trân quý, tình yêu nồng đượm và có thể nhìn thấy chính chúng ta của rất nhiều năm trước. Khép lại quyển truyện, tôi luôn vô thức suy nghĩ, nếu tôi là Chu Tiểu Vân, thì đây chính là quyển hồi ký của tôi, mỗi khi đọc lại tôi lại nhớ về những năm đó. Khi ấy…. Nhà tôi nghèo nhất thôn, trong nhà lại có bốn anh chị em, cha mẹ ngày ngày làm lụm vất vả cũng không đủ một bữa cơm no cho con, sau này cha nghe lời gợi ý của tôi, chuyển sang bán thịt heo. Việc ấy đã làm thay đổi kinh tế gia đình tôi, nhà chúng tôi dần trở nên tốt hơn, trong bàn ăn đã có thêm món trứng, rồi thịt cá, cả bốn anh em đều có thể đến trường. Tuy mỗi ngày cha mẹ đều vất vả nhưng nghĩ rằng lời thêm được vài hào thì sấp nhỏ có thể ăn ngon hơn một chút, trong nhà con gái đảm đang, con trai hiếu thảo, nụ cười của họ luôn thường trực trên môi. Đời trước, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cha mẹ cười hạnh phúc đến vậy, may mắn thay, tôi kịp thay đổi, may mắn thay…. Lại nói đến anh cả nhà họ Chu, Đại Bảo là đứa bé khỏe nhất, tinh nghịch nhất lại dũng cảm nhất thôn. Anh ấy chỉ mới tám tuổi đã cao lớn như đứa trẻ mười hai tuổi, anh Đại Bảo là thủ lĩnh của đám trẻ trong thôn mỗi ngày anh ấy dẫn theo Tiểu Bảo, Hải, và mấy đứa con trai trong thôn chạy đông chạy tây, từ chơi đánh trận giả đến lội ao bắt cá. Sáng oai phong là thế, đến tối thì như con khỉ nhảy khắp nhà vì bị cha “thi hành gia pháp”. Anh ấy là điển hình của câu nói hữu dũng vô mưu, Đại Bảo ngốc nhất trong bốn anh em tôi, cãi nhau thì thua Tiểu Bảo, miệng lại không dẻo bằng Nhị Nha, luôn bị ba chị em tôi “dịu dàng” chèn ép, nhưng anh ấy luôn bảo vệ chúng tôi, không để chúng tôi chịu uất ức dù chỉ một chút. Ha ha, không tưởng tượng được Đại Bảo chính trực ngốc nghếch nhà chúng tôi lại trở thành vận động viên điền kinh quốc gia. Tiểu Bảo lại khác Đại Bảo, từ nhỏ em ấy đã kén ăn lại hay bệnh vặt, tôi phải mất chín trâu hai hổ mới dưỡng em ấy trắng trẻo có da có thịt. Tiểu Bảo là siêu bám người, em ấy thích tôi nhất nhà, cả ngày là cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo tôi. Đến tối lại giành đồ ăn với Đại Bảo, không giành không ngon, không giành không phải anh em. Tiểu Bảo cũng nghịch không kém anh trai, chỉ là em ấy biết điểm dừng, lại biết dỗ ngọt, nên toàn đem Đại Bảo ra làm bia đỡ đạn. Khi tôi đi học trên huyện, cả trường không ai không biết, tôi có hai vệ sĩ nhí siêu cấp đẹp trai tôi tự thấy thế, là Đại Bảo và Tiểu Bảo. Em ấy thông minh lại chăm chỉ, có tôi bên cạnh làm gương đốc thúc học tập, em ấy cũng theo chân tôi, đổ trường chuyên, cuối cùng đổ đại học Y như ý nguyện. Nhỏ nhất là Nhị Nha, bà cô nhỏ nhà họ Chu. Nhị Nha chính là tiểu tham tiền, cái lưỡi không xương, tuy nhỏ tuổi nhưng em ấy đã biết nhìn sắc mặt người khác rồi miệng lưỡi ngon ngọt chọc mọi người yêu thương. Đáng tiếc, em ấy không cùng lứa tuổi với chúng tôi, nên khi đi đâu xa thì chúng tôi đành để em ấy ở nhà. Đến khi đi học, ba người chúng tôi đều lên huyện học, mỗi mình Nhị Nha thui thủi ở nhà, rất đáng thương cho nên Nhị Nha rất hay ai oán làm nũng đòi chúng tôi bồi thường cho em ấy. Nhiều lúc tôi suy nghĩ, tính cách tham tiền của Nhị Nha có phải do chúng tôi bồi dưỡng nên không?. Lại nhớ tới các bạn, những người đã cùng tôi trải qua tuổi thơ êm đềm, bác cả hiền lành, bác gái chanh chua, chị Tiểu Hà đỏng đảnh, Tiểu Mai đáng yêu, Tinh Tinh nghịch ngợm, Dương Phàm thiên tài, đối thủ luôn tranh nhất nhì với tôi, còn có Lý Thiên Vũ. Sau khi trọng sinh, tôi sợ nhất là đối mặt với Lý Thiên Vũ, nhưng ông trời trêu người, tôi càng né tránh, Lý Thiên Vũ càng tiến tới, tôi lãnh đạm, anh ấy mặt dày quấn quýt. Đến khi tôi thản nhiên thì lại phát hiện người trước mắt tôi, đã thay đổi theo từng ngày, người con trai dương quang sáng lạng luôn nỗ lực tiến về phía trước, anh ấy có giấc mơ, anh ấy có mục tiêu để theo đuổi, anh ấy đã không còn là Lý Thiên Vũ tôi từng biết, hình bóng kiếp trước tôi đã không còn nhớ rõ. Tôi biết, ánh mắt tôi luôn không tự chủ dõi theo anh, nhìn thấy những thay đổi của anh. Tôi biết rõ, tình cảm của anh ấy dành cho tôi là một sự cố chấp đến kỳ lạ. Nhưng tôi sợ hãi kết quả kiếp trước lại luyến tiếc tình cảm hai kiếp. Tôi đã thay đổi vận mệnh của những người tôi yêu thương, còn nút thắt trong vận mệnh của tôi có phải bắt đầu từ buông bỏ quá khứ đau thương kia và tiếp nhận hiện tại không? Đây là một cuốn điền văn cực kì nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, vì nó đi sát với thực tế với nhưng cảm xúc bạn đã từng trải qua sẽ làm bạn cuốn hút đọc mãi không muốn ngừng, với nhứng 8x 9x đời đầu chắc sẽ không quên những cảnh chơi đùa hay những món đồ ăn vặt mà bây giờ có thể không còn bán nữa. Cuốn truyện này làm tớ rất say mê, tớ chỉ muốn nó mãi kéo dài thế để tớ có thể trở về quá khứ của chính mình trong truyện. Đối với cá nhân mình, “Cuộc sống mới hạnh phúc của Chu Tiểu Vân” không còn đơn giản là truyện đọc giải trí nữa rồi, đó là ước mơ, là giấc mộng của mình. Nào có ai lớn lên mà chưa từng hối hận vì việc mình làm chứ, nào có ai mà chưa từng hi vọng một lần được trở về quá khứ, sống những ngày tháng vô tư vô lo, được sửa chữa những lỗi lầm với mong muốn hiện tại sẽ tốt đẹp hơn. Chu Tiểu Vân chính là bản thân mỗi chúng ta sâu trong tiềm thức. Cô được một lần quay trở lại quá khứ khi hiện tại là một chuỗi lại một chuỗi sự mệt mỏi khiến cô nản lòng. “Bỏ học sớm, yêu sớm, kết hôn, sinh con sớm, khó khăn chồng chất khiến Chu Tiểu Vân cãi vã với chồng, rồi bị tai nạn. Linh hồn cô một lần nữa quay về năm 6 tuổi.” Lúc này đây, Chu Tiểu Vân bắt đầu thay đổi từng việc nhỏ nhặt nhất. Cô cố gắng trở thành học trò cưng của thầy cô chứ không còn là cái gai trong mắt họ như đời trước. Cô để ý rằng những người xung quanh cô hóa ra cũng có thể cười tươi như vậy, hạnh phúc như vậy. Câu chuyện cứ thể diễn ra, đi theo dòng hồi kí của Tiểu Vân, mạch truyện nhẹ nhàng mà thu hút. Hóa ra cô đã từng bỏ lỡ nhiều thứ như vậy, đã đánh mất đi quá nhiều điều tuyệt vời chỉ vì chưa hiểu chuyện. Sau khi trọng sinh, Chu Tiểu Vân sợ nhất là đối mặt với Lý Thiên Vũ- người chồng trước của cô. Cô không muốn những cuộc cãi vã ấy lặp lại. Nhưng ông trời lại trêu ngươi cô khi cô càng trốn thì anh lại càng mặt dày mày dạn bám theo. Anh ấy dường như không còn là Lý Thiên Vũ của kiếp trước nữa rồi, tình cảm của anh ấy sao lại cố chấp đến lạ lùng. Đây là điểm mình thích nhất ở câu chuyện khi để Lý Thiên Vũ một lần nữa làm nam chính của cuộc đời Tiểu Vân. Mình nghĩ như vậy sẽ tốt hơn gấp trăm lần nếu tác giả biến nam chính kiếp trước thành nam phụ đáng ghét kiếp này. Tất cả tình tiết đều hợp lí và thu hút mình cực kì. Truyện cứ nhẹ nhàng như mặt sông êm ả trôi vậy. Tất cả đều là lời tự thuật của Chu Tiểu Vân khiến nhiều khi ngỡ mình mới là nhân vật trong truyện đang từ từ kể lại. Giọng văn nhẹ nhàng lại lôi cuốn đến lạ kì. “Lại nói đến anh cả nhà họ Chu, Đại Bảo là đứa bé khỏe nhất, tinh nghịch nhất lại dũng cảm nhất thôn. Anh ấy chỉ mới tám tuổi đã cao lớn như đứa trẻ mười hai tuổi, anh Đại Bảo là thủ lĩnh của đám trẻ trong thôn mỗi ngày anh ấy dẫn theo Tiểu Bảo, Hải, và mấy đứa con trai trong thôn chạy đông chạy tây, từ chơi đánh trận giả đến lội ao bắt cá. Sáng oai phong là thế, đến tối thì như con khỉ nhảy khắp nhà vì bị cha “thi hành gia pháp”. Anh ấy là điển hình của câu nói hữu dũng vô mưu, Đại Bảo ngốc nhất trong bốn anh em tôi, cãi nhau thì thua Tiểu Bảo, miệng lại không dẻo bằng Nhị Nha, luôn bị ba chị em tôi “dịu dàng” chèn ép, nhưng anh ấy luôn bảo vệ chúng tôi, không để chúng tôi chịu uất ức dù chỉ một chút. Ha ha, không tưởng tượng được Đại Bảo chính trực ngốc nghếch nhà chúng tôi lại trở thành vận động viên điền kinh quốc gia.” Một đoạn thôi cũng hấp dẫn rồi phải không nào? Nhanh chân nhảy hố và hòa mình vào câu chuyện của Tiểu Vân nhé! Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Mới Hạnh Phúc Của Chu Tiểu Vân của tác giả Tầm Hoa Thất Lạc Đích Ái Tình. Quyển 1 Thưở ấu thơ tiểu học Chu Tiểu Vân ngẩn ngơ ngồi yên ở đó suốt 4 tiếng đồng diện là một cái gương bình thường, trong gương hiện lên một khuôn mặt có thể nói là thanh mặt ấy đã có vài nốt tàn nhang, đã xuất hiện mấy nếp nhăn nơi khoé mắt. Nhớ lúc cô còn con gái, dù không quá xinh đẹp, nhưng cũng đáng yêu trắng nõn. Tuổi thanh xuân hồn nhiên ngây thơ một đi không trở lại, chỉ còn lại vết tích của thời gian, bị cuộc sống vùi dập. Cô nhìn mình trong gương, thở dài thật sâu. ... Tên gốc Trùng sinh Chu Tiểu Vân đích hạnh phúc cuộc sốngThể loại Hiện đại, trọng sinh, điền văn, 3SEditor Mộc Lan Linh Lan Số chương 426 chươngTrong cuộc đời mỗi người, ai chưa từng có những tiếc nuối không cách nào bù đắp nổi? Bỏ học sớm, yêu sớm, kết hôn, sinh con sớm, khó khăn chồng chất khiến Chu Tiểu Vân cãi vã với chồng, rồi bị tai nạn. Linh hồn cô một lần nữa quay về năm 6 tuổi. Vận mệnh trao cho cô cơ hội mới, tất nhiên cô muốn nỗ lực hết mình sống một cuộc sống mới hoàn toàn hạnh phúc. Đi học là học trò cưng của giáo viên, ở nhà là trợ lý bé nhỏ toàn năng được cha mẹ yêu thương, anh chị em cũng thay đổi khác một nhà đều hạnh phúc mới là hạnh phúc đích thực. Khi lớn lên, tìm một người bạn trai ôn nhu, tỉ mỉ, chu đáo… Tên gốc Trùng sinh Chu Tiểu Vân đích hạnh phúc cuộc sốngThể loại Hiện đại, trọng sinh, điền văn, 3SEditor Mộc Lan Linh Lan Số chương 426 chươngTrong cuộc đời mỗi người, ai chưa từng có những tiếc nuối không cách nào bù đắp nổi? Bỏ học sớm, yêu sớm, kết hôn, sinh con sớm, khó khăn chồng chất khiến Chu Tiểu Vân cãi vã với chồng, rồi bị tai nạn. Linh hồn cô một lần nữa quay về năm 6 tuổi. Vận mệnh trao cho cô cơ hội mới, tất nhiên cô muốn nỗ lực hết mình sống một cuộc sống mới hoàn toàn hạnh phúc. Đi học là học trò cưng của giáo viên, ở nhà là trợ lý bé nhỏ toàn năng được cha mẹ yêu thương, anh chị em cũng thay đổi khác một nhà đều hạnh phúc mới là hạnh phúc đích thực. Khi lớn lên, tìm một người bạn trai ôn nhu, tỉ mỉ, chu đáo…

cuộc sống mới hạnh phúc của chu tiểu vân