5. 6. Xem tiếp. Bệnh viện Tâm thần Huế tổ chức các hoạt động hưởng ứng ngày sức khỏe tâm Chi bộ Bệnh viện Tâm thần Huế tổ chức thành công Đại hội lần thứ VI nhiệm Đào tạo kỹ thuật điều trị bằng kích thích từ xuyên sọ tại Bệnh viện Tâm Đoàn công
Truyện Yêu Đương Ở Bệnh Viện Tâm Thần - Chương 22 với tiêu đề 'Bắt đầu hẹn hò' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật Còn bác sĩ Phó mới chuyển đến bệnh viện số ba này được mấy ngày đã cùng bệnh nhân tâm thần ở chung một chỗ, nếu truyền
Giá khám tại Bệnh viện Tâm thần TPHCM khá hợp lý với bệnh nhân. Hiện nay bệnh viện đang tọa lạc tại địa chỉ số 766 Võ Văn Kiệt, Phường 1, Quận 5, Hồ Chí Minh. Số điện thoại của Bệnh viện Tâm thần TPHCM: 1900 9095, (028) 3.9.234.675 - (028) 3.9.234.823. Website: bvtt-tphcm.org.vn.
Thông tin truyện Yêu Đương Ở Bệnh Viện Tâm Thần. Team edit: Tâm Thần (Quàng thượng + cầm thú + Tiểu Tra Nhân) Độ dài: 60 chương. Thể loại: hiện đại, linh dị, hài, HE, 1vs1, ngọt sủng. Văn án 1: Bác sĩ Phó ở bệnh viện làm việc, cảm giác mỗi ngày đều vô cùng phong phú
Phú Yên "cần" bệnh viện chuyên khoa tâm thần. Thứ Tư, 11/10/2006, 15:22. Chính phủ quy định các tỉnh có trên một triệu dân phải xây dựng 1 bệnh viện để tiếp nhận điều trị nội trú và 1 trạm tâm thần để quản lý, theo dõi, chăm sóc sức khỏe người bệnh ở cộng
cash. Nếu bạn là người mê đọc truyện linh dị hoặc có đề tài huyền học, phong thủy, thì Chợ nghĩ bạn không nên bỏ qua bộ này đâu nè!Tên truyện Yêu Đương Ở Bệnh Viên Tâm ThầnTác giả Miên Miên NguyệtThể loại Ngôn tình, linh dị, hài hước, sủngTình trạng full convert 60 chương, đang dịch hơn 50%Trước tiên mình cũng sơ sơ qua cho các bạn biết nội dung một chút để còn nhanh chân qua phần bàn luận về diễn biến yêu đương của hai nhân vật chính này!Tần Thất Bảo là một thiên sư, trong lúc đánh nhau với quỷ, cô bị người ta hại, bị thương dẫn đến mất trí nhớ và bị đưa vào bệnh viện tâm không nhớ được bản thân là ai nhưng thiên nhãn của cô vẫn mở, do đó cô luôn nhìn thấy ma quỷ, hơn nữa chúng ma quỷ cũng rất ghét cô vì trước đây cô chuyên đi diệt trừ bọn chúng, nên chúng cố tìm cách chọc ghẹo hoặc ác ý hơn là hại chết cô. Vì thế cô rất sợ rồi, trong một lần bị quỷ hù dọa, đem cô lên chiếc đèn chùm lớn trên trần bệnh viện, mục đích là để cô sợ hãi, buông tay rớt xuống mà chết, thời điểm đó cô đã gặp được vị cứu tinh của đời Thành là vị bác sĩ điều trị chính của cô, anh ta vừa đến bệnh viên được mấy hôm đã nhận phải bệnh nhân này. Vấn đề mấu chốt chính là trên người anh ta có kim quang, không chỉ có thể khiến ma quỷ khiếp sợ mà còn có thể đả thương khi thoát chết lần đó, Tần Thất Bảo luôn bất ngờ lao vào người anh, bám lấy không thôi, coi anh như tấm khiên bảo vệ hai lần thì không sao, nhưng nhiều lần như vậy thì anh bác sĩ nào chịu cho nổi chứ?Vâng, cho phép Chợ ngưng ở đây để tiếp tục bàn tiếp ở phần biến yêu của cặp nhân vật chính thật sự quá nhanh rồiTừ thời điểm Phó Thành và Tần Thất Bảo gặp nhau cho đến lúc anh ngỏ lời với cô chỉ vỏn vẹn 2 tuần biết các bạn thấy sao, nhưng đối với cảm nhận của Chợ thì quá nhanh tiên Phó Thành chỉ xem Tần Thất Bảo như một bệnh nhân yếu ớt, rồi cảm thấy cô bé cũng đáng yêu, nhưng sau khi thế giới quan duy vật của anh bị sụp đổ bởi một sự kiện lạ diễn ra ở cô thì chốc lát đã biến thành cảm giác thích Thích thì thích, chăm sóc, cưng chiều đến sâu răng cũng chẳng phải vấn đề. Diễn biến tiếp theo mới đáng Thất Bảo tìm cách kích hoạt một lá bùa trong số đồ đạc cá nhân của cô, bỗng chốc cô nhớ lại tất cả. Và chưa hết, cô nhận luôn lời tỏ tình của anh bác sĩ, và chưa hết nữa, anh bác sĩ còn định cho cô ở nhà nhanh, quá nhanh, quá nhanh rồi tác giả ơi, phanh, phanh, rằng truyện rất rất dễ thương, cũng quá hợp gu của Chợ nữa nhưng Chợ vẫn bị dội bởi cái sự nhanh đến chóng mặt của tác giả này! *choáng*Nãy giờ có vẻ Chợ quá phàn nàn về bộ truyện ngôn tình này rồi nhỉ, nhưng những điểm đó cũng không phải là chê đâu nha. Truyện rất hay!Mời các bạn xem qua mấy đoạn dễ thương muốn xỉu của cặp đôi chính để có động lực lọt hố với Chợ!Thôi thì các bạn vào đọc rồi đánh giá hộ Chợ là có nhanh hay không đi, chứ Chợ hoang mang quá! Nhấp vào link bên dưới nè!Link đọc truyện review Subscribe to Chợ Ngôn Tình Get the latest posts delivered right to your inbox Great! Check your inbox and click the link to confirm your subscription. Please enter a valid email address!
Edit cầm thúBeta Đại tổng quản "Bác sĩ Phó!" Tần Thất Bảo la lên, muốn rút chân mình về, nhưng vừa mới động đậy lại vô cùng đau. "Đừng nhúc nhích, đợi lát nữa thì càng nghiêm trọng rồi." Phó Thành ngẩng đầu nhìn cô một cái, sau đó giơ tay cẩn thận vén ống quần của cô lên, lấy thuốc mỡ bôi vào bắp chân và mắt cá chân của cô. Thuốc mỡ dính vào da thịt, cảm giác mát rượi lập tức lan tỏa, bao trùm lấy chỗ bị đau, Tần Thất Bảo hít sâu một hơi, bởi vì cảm giác mát rượi này, cho nên độ nóng trên mặt cũng lui bớt một chút. "Bôi thuốc mỡ này lên phải dùng tay xoa bóp, đại khái khoảng chừng 15 phút nữa, cô ngồi yên đừng nhúc nhích, thấy chán thì nghịch điện thoại của tôi đi." Phó Thành vừa nói, liền lấy di động trong túi áo ra, nhét vào tay Tần Thất Bảo, "Mật khẩu là 333621." "Hả...?" Cô gái cầm di động ngây ngốc ngồi trên ghế, muốn hỏi lại cái gì đó, nhưng mắt cá chân đột nhiên truyền đến cơn đau, lúc này Phó Thành đã cúi người thật sự bắt đầu nắn bóp chân của cô. Cảm giác được bàn tay ấm áp của đối phương tiếp xúc với da thịt, khuôn mặt Tần Thất Bảo mới lui một chút nhiệt độ, "Vèo" lại tiếp tục đỏ, ngón tay cầm di động không tự chủ được dùng lực, căng thẳng đến mức đốt ngón tay trở nên trắng bệch. Bác sĩ Phó chẳng phải bác sĩ tâm lý sao? Cô cũng đâu phải người bệnh thật, vì sao lại đối xử tốt với cô như vậy? "Nhìn chằm chằm cái gì đó? Mở lên nhấn mật khẩu vào là được rồi, đừng nói cô mất trí nhớ rồi ngay cả điện thoại cũng quên cách mở?" Thiếu nữ đang ngẩn người nhìn chằm chằm vào di động, chợt có giọng nói Phó Thành truyền đến bên tai, cô sợ tới mức không dám ngước mặt lên, bàn tay tùy ý nhấn một cái, rồi nhập mật khẩu vào. "Trang cuối có mấy trò chơi, cô chơi đi, hoặc là xem video hay lướt weibo cũng được." Phó Thành cười giới thiệu, sau khi nói xong, một lần nữa ngồi xuống tiếp tục uấn nắn bàn chân nhỏ của cô. Tần Thất Bảo không tập trung, tùy tiện chọn một trò chơi để chơi, kết quả vừa mới bắt đầu tầng đầu tiên liền chết, thử thêm lần nữa, lại chết, lần nữa, vẫn chết... Cũng không biết đã chết bao nhiêu lần, 15 phút "dài đằng đẵng" cuối cùng cũng trôi qua. "Không chơi được có thể đổi trò khác mà chơi, không nên cố chấp như vậy, trò này khá khó, lần đầu tôi chơi cũng chỉ đến được tầng 10 mà thôi." Trong quá trình xoa bóp cho Tần Thất Bảo, Phó Thành nghe được vô số lần tiếng di động nhắc nhở nhân vật trong trò chơi chết, lúc này đứng lên, vừa hay nhìn thấy nhân vật người trên màn hình đụng vào đầu xe lửa. Ngay sau đó vang lên tiếng quên thuộc "Game oner" nhắc nhở, vì thế cười an ủi. Tần Thất Bảo "..." Cho nên bác sĩ Phó đang muốn khoe khoang với cô sao? Khoe rằng lần đầu chơi đã đi tới được tầng mười?? "Sao lại nhìn tôi như vậy? Có vấn đề gì sao?" Phó Thành định nhéo khuôn mặt cô, nhưng phát hiện tay mình dính đầy thuốc mỡ, vì thế rụt lại. "Bác sĩ Phó, anh rất thích chơi game sao?" Tần Thất Bảo do dự một hồi, vẫn không nhịn được đành hỏi, hồi nãy cô mới nhìn thoáng qua, phát hiện trang sau cùng hầu như toàn là trò chơi, có running, bơi lội, đua xe thể thao, thậm chí cô còn nhìn thấy game hóa trang... Nữ hoàng thay đồ! "Mấy trò này đều là cháu gái tôi tải xuống, tôi không chơi... Khi nào buồn chán thì chơi game running cô vừa mới chơi thôi." Phó Thành theo ánh mắt của cô nhìn đến trò chơi thay quần áo trên màn hình, khóe miệng giật giật, vội vàng phủ nhận, anh mới không biến thái như vậy có được không! "Vậy vì sao anh không xóa đi?" Thiếu nữ nghi ngờ nhìn anh hỏi. "Anh trai cùng chị dâu tôi đi công tác, mấy ngày nay cháu gái tôi đến ở, con bé không cho tôi xóa..." Phó Thành nghĩ tới đứa cháu gái trong nhà kia liền có chút đau đầu. "À..." Tần Thất Bảo ngẩng đầu, thâm sâu nhìn anh một cái, trong ánh mắt mang theo nghi hoặc. "Thật mà, tôi lừa cô làm gì? Tôi cho cô xem ảnh... chờ chút, để tôi đi rửa tay đã." Đối diện với ánh mắt của cô, Phó Thành bỗng nhiên hoảng hốt, vừa muốn cầm điện thoại bật hình cho cô xem, nhưng lại phát hiện thuốc mỡ trên tay còn chưa rửa, vì thế vội vàng chạy đến cửa hàng tiện lợi trước mặt, hỏi mượn toilet của ông chủ. Tần Thất Bảo nhìn thấy bóng lưng anh gấp gáp, nhịn không được cười ra tiếng, giơ tay bụm miệng, ý cười đầy mặt. Khi Phó Thành rửa tay xong quay lại liền nhìn thấy cô gái ngồi ở ghế phụ bên cạnh tài xế cười đến mức mặt mày cong cong, mặc dù che miệng, nhưng ý cười tràn đầy không thể che giấu. "Cười gì thế? Vui vẻ như vậy ư?" Phó Thành tiến lên gõ nhẹ vào trán cô, hỏi. "Nghĩ tới việc bác sĩ Phó không ngờ anh như vậy lại chơi trò thay quần áo, tôi càng nghĩ càng thấy buồn cười ha ha..." Tần Thất Bảo cười cực kì vui vẻ. Phó Thành "..." Anh thật sự không chơi game thay đồ quái quỷ đó a! Lấy lại điện thoại, Phó Thành mở photo album những ảnh gần đây, sau đó đưa tới trước mặt Tần Thất Bảo, mấy tấm ảnh này đều là hình cháu gái anh, có mấy tấm chụp lúc chơi game ở nhà, bởi vì sợ anh trai chị dâu lo lắng, mỗi ngày anh đều chụp vài tấm gửi qua. "Nhìn thấy không? Là cháu gái tôi chơi, một người đàn ông như tôi sao có thể chơi mấy trò dành cho con gái được!" Mở tất cả ảnh cháu gái ra xem một lần, Phó Thành thấy cô không cười, lúc này mới quay về ghế lái, thắt dây an toàn. "Đã hiểu." Tần Thất Bảo gật đầu, cầm di động nhìn một hồi, cuối cùng tò mò muốn vào trò kia chơi thử, muốn nhìn xem game thay đồ này là như thế nào, kết quả vừa thấy liền chơi, chơi suốt dọc đường từ khu Bình An đến khu Phú Hải. ... "Được rồi, xuống xe đi, tôi dẫn cô đi mua áo khoác và giầy." Phó Thành lái xe đến quảng trường trung tâm thành phố, ngừng xe ở bãi đổ xe xong, xuống xe đi tới vị trí cạnh tài xế mở cửa xe giúp cô. Nếu muốn đi dạo, tất nhiên không thể cứ như vậy mà đi, đừng nói đến việc dép lê đã dính đầy bùn đất Tây Sơn, đồ bệnh nhân của bệnh viện số 3 cô đang mặc, dễ bị bên ngoài phát hiện, bị người khác dùng ánh mắt khinh thường nhìn vào, thực sự không tốt. "Chờ một chút, đợi tôi qua vòng này đã." Tần Thất Bảo cúi đầu nhìn di động, khi nói chuyện cũng không ngẩng đầu lên. Phó Thành "Cô lại chơi game?" Đầu Tần Thất Bảo chưa kịp nâng lên "Ừm, game thay đồ, chơi rất vui." Phó Thành "..." * "Vì sao chúng ta lại tới cửa hàng, bác sĩ Phó anh muốn mua gì sao?" Chơi game xong, Phó Thành liền kéo Tần Thất Bảo vào cửa hàng, đi thẳng đến lầu hai bán đồ nữ. "Ở ngoài mặc đồ bệnh nhân không hợp, hơn nữa trời lạnh, tôi mua cho cô cái áo khoác, mặc lên cho ấm." Người đàn ông nắm tay cô gái, vừa giải thích vừa đi cầu thang cuốn lên lầu. "Cám ơn anh bác sĩ Phó, anh thật tốt." Tần Thất Bảo nghe vậy, vẻ mặt cảm động nhìn anh, chân thành nói cảm ơn. "Thất Bảo, không phải ai tôi cũng đối xử tốt như vậy." Thang cuốn vừa lên lầu hai, đột nhiên Phó Thành kéo người sang một bên, một tay chống vách tường, một tay đè lên vai cô, thong thả mở miệng nói, ánh mắt rất nghiêm túc. Lần đầu tiên nhìn thấy bệnh án của Tần Thất Bảo, Phó Thành cảm thấy cô rất đẹp mắt, nhưng khi đó không có quá nhiều cảm xúc, chỉ cảm thấy thật đáng tiếc, mời mười tám tuổi đã bị bệnh nằm bệnh viện. Về sau gặp mặt cũng chỉ xem cô là bệnh nhân, nhưng cô một lần rồi lại một lần nhảy qua ôm chính mình, dùng giọng nói mềm mại gọi "bác sĩ Phó", lòng thông cảm với cô càng ngày càng thay đổi, trở nên không đơn thuần, thế nên về sau thậm chí có chút chờ mong cô bị quỷ dọa nhảy về phía anh! "Phó, bác sĩ Phó..." Mặc dù Tần Thất Bảo mất trí nhớ, lá gan cũng nhỏ, nhưng không có nghĩa là năng lực tư duy của cô bị hỏng, một câu đơn giản trắng trợn như vậy cô có thể hiểu được, khuôn mặt lập tức ửng hồng, cúi đầu nhìn ngón tay mình, không biết phải làm sao mới tốt. "Được rồi, chúng ta đi mua quần áo, sau này đừng phát cho tôi cái thẻ người tốt là được." Phó Thành giơ tay xoa đầu cô, sau đó chủ động kéo tay cô qua, đi vào một cửa hàng bán đồ nữ. Tần Thất Bảo đỏ mặt đi theo phía sau anh, vào trong cửa hàng cũng không nói gì, cúi đầu đứng im tại chỗ. "Em gái nhỏ, muốn mua quần áo sao?" Nhưng nhân viên trong cửa hàng quá nhiệt tình, thấy khách đi vào liền chủ động đi ra đón chào, mỉm cười hỏi. Khuôn mặt Tần Thất Bảo rất nhỏ, người thì gầy, cúi thấp đầu che đi phân nửa gương mặt, nhìn càng thấy nhỏ, hơn nữa tuổi tác của cô vốn dĩ không lớn, mới trưởng thành, chẳng trách bị người khác gọi là em gái nhỏ. "Ừm, chọn cho cô ấy một cái áo khoác, mặc quá mỏng rồi." Phó Thành gật đầu, nhờ nhân viên giúp đỡ chọn đồ. "Đây đều là áo khoác, có vài kiểu mới ra, hãy thử mặc một lần đi." Nhân viên nói xong, trước bày ra hai mẫu, một là hồng nhạt, một là màu trắng, đều là áo dệt hở cổ. "Hồng nhạt đi." Phó Thành giơ tay lấy chiếc áo len màu hồng hở cổ, kéo qua đưa cho Tần Thất Bảo. "Tôi cảm thấy màu trắng tốt hơn..." Thiếu nữ nhìn tới áo dệt trắng hở cổ trước mặt, có chút do dự. "Vậy thì cứ thử xem, mặc vào mới biết màu nào thích hợp." Nhân viên cười tít mắt dẫn hai người tới trước gương. Phó Thành cũng ra vẻ đồng ý, đứng một bên nhìn Tần Thất Bảo ở trước gương thử đồ, kết quả thử áo thứ nhất, cảm thấy quần áo không đúng lắm. "Hình như không hợp lắm." Tần Thất Bảo nhìn chính mình trong gương có chút buồn bực, cảm thấy nhìn rất kì quái. "Thật ra quần áo bên trong không hợp, dáng vẻ em gái tốt như vậy, nếu đổi quần áo trong, khẳng định rất đẹp!" Lúc này nhân viên giống như làm ảo thuật từ phía sau lấy ra hai chiếc váy, tất nhiên là đã chuẩn bị từ sớm, chờ cơ hội để lấy ra. Phó Thành nhìn thấy váy, lại nhìn quần áo bệnh nhân trên người Tần Thất Bảo, anh cũng thấy, chẳng trách mấy áo khoác này không hợp, mặc đồ bệnh nhân ở trong, trang bị thêm cái gì cũng không đẹp nổi. "Em đi thay thử xem." Cho nên thấy nhân viên cầm váy phối hợp, Phó Thành không phản đối, giơ tay đưa một bộ cho Tần Thất Bảo, sau đó đẩy cô vào phòng thử đồ. "Váy a..." Thiếu nữ cầm chiếc váy màu hồng phấn đứng trong phòng thay đồ, có chút hoảng hốt, trong trí nhớ hiện tại của cô, chưa từng mặc váy a, trên đường nhìn thấy mấy nữ sinh cùng tuổi mặc váy thật xinh đẹp, nhưng cũng không nghĩ muốn thử. Tác giả nói ra suy nghĩ của mình Bác sĩ Phó Tôi không chịu được người trêu... a, không đúng, là không chịu được Thất Bảo trêu ghẹo nam nhân _3"_
Văn án 1 Bác sĩ Phó ở bệnh viện làm việc, cảm giác mỗi ngày đều vô cùng phong phú. Hôm nay bệnh nhân này muốn lên trời, bệnh nhân kia muốn phi thiên độn thổ. Gần đây một bệnh nhân mới luôn nhìn chằm chằm phía sau anh bảo có quỷ. Phó Thành cảm giác bệnh ảo tưởng của cô gái này cực kì nghiêm trọng. Nhìn cô gái đáng yêu run cầm cập ôm lấy đùi của mình, trong lòng người đàn ông nổi lên lòng thương hại, duỗi tay xoa xoa đầu cô, quyết tâm dốc hết sức lực trị bệnh cho cô, để cô giảm bớt bệnh tình. Một tháng sau - Tần Thất Bảo "Phó Phó! Phía sau anh có quỷ!" Phó Thành từ áo blouse trắng bỗng nhiên rút ra một lá bùa màu vàng rồi xông lên trước, "Bảo Bảo đừng sợ, em đứng sang một bên, chờ anh diệt nó!!" Chúng y tá hoảng sợ Không ổn, áp lực công việc của bác sĩ Phó quá lớn, bị người bệnh bức điên rồi! ° △ °︴ Văn án 2 Thiên sư Tần Thất Bảo khi đang đấu pháp với quỷ bị người ta ám toán, bị thương mất trí nhớ, sau khi tỉnh lại nhìn thấy quỷ, bị chuyển vào bệnh viện tâm thần. Một ngày nọ, trong bệnh viện có một bác sĩ mới đến, người này thân mang kim quang, tiểu quỷ tự động né xa ba thước!! Tần Thất Bảo vội vàng xông lên ôm chặt đùi người đàn ông, ánh mắt rưng rưng, điềm đạm đáng yêu "Bác sĩ Phó đừng đi, có quỷ, em sợ......" * Nữ chủ khi mất trí nhớ rất đáng thương, sau đó khôi phục ký ức đại sát tứ phương ~~ Edit Team Tâm Thần Quàng thượng + cầm thú + Tiểu Tra Nhân.
Team edit Tâm Thần Quàng thượng + cầm thú + Tiểu Tra Nhân Độ dài 60 chương Thể loại hiện đại, linh dị, hài, HE, 1vs1, ngọt sủng Văn án 1 Bác sĩ Phó ở bệnh viện làm việc, cảm giác mỗi ngày đều vô cùng phong phú. Hôm nay bệnh nhân này muốn lên trời, bệnh nhân kia muốn phi thiên độn thổ. Gần đây một bệnh nhân mới luôn nhìn chằm chằm phía sau anh bảo có quỷ. Phó Thành cảm giác bệnh ảo tưởng của cô gái này cực kì nghiêm trọng. Nhìn cô gái đáng yêu run cầm cập ôm lấy đùi của mình, trong lòng người đàn ông nổi lên lòng thương hại, duỗi tay xoa xoa đầu cô, quyết tâm dốc hết sức lực trị bệnh cho cô, để cô giảm bớt bệnh tình. Một tháng sau - Tần Thất Bảo "Phó Phó! Phía sau anh có quỷ!" Phó Thành từ áo blouse trắng bỗng nhiên rút ra một lá bùa màu vàng rồi xông lên trước, "Bảo Bảo đừng sợ, em đứng sang một bên, chờ anh diệt nó!!" Chúng y tá hoảng sợ Không ổn, áp lực công việc của bác sĩ Phó quá lớn, bị người bệnh bức điên rồi! ° △ °︴ Văn án 2 Thiên sư Tần Thất Bảo khi đang đấu pháp với quỷ bị người ta ám toán, bị thương mất trí nhớ, sau khi tỉnh lại nhìn thấy quỷ, bị chuyển vào bệnh viện tâm thần. Một ngày nọ, trong bệnh viện có một bác sĩ mới đến, người này thân mang kim quang, tiểu quỷ tự động né xa ba thước!! Tần Thất Bảo vội vàng xông lên ôm chặt đùi người đàn ông, ánh mắt rưng rưng, điềm đạm đáng yêu "Bác sĩ Phó đừng đi, có quỷ, em sợ......" * Nữ chủ khi mất trí nhớ rất đáng thương, sau đó khôi phục ký ức đại sát tứ phương ~~ Tag sủng, hiện đại, huyền h
Edit Méo Mèo MeoBeta Đại Gia "Đến nhà anh á? Bác sĩ Phó.... như thế không ổn lắm đâu?" Tần Thất Bảo nghe xong liền đỏ mặt, ở lại nhà anh thì có nghĩa là hai người ở chung sao??? Kể từ khi Tần Thất Bảo khôi phục trí nhớ thì đây là lần đầu tiên Phó Thành nhìn thấy cô đỏ mặt, khiến anh không khỏi cảm thấy thỏa mãn, khoé miệng không kìm được mà nhếch lên. "Chẳng phải là em không có chỗ ở sao? Nhà anh còn nhiều phòng trống, không có ai ở cũng lãng phí." Tần Thất Bảo im lặng không nói, vẻ mặt bối rối, nhíu mày do dự. "Có điều hai ngày nay cháu gái anh đang ở nhà, có phải em ngại con bé là trẻ con sẽ ầm ĩ không?" Phó Thành nhìn thấy cô do dự thì nói thêm. "Không, em không ngại đâu..." Tần Thất Bảo lắc đầu nói. "Vậy thì tốt rồi, ngày mai anh sẽ đưa em về nhà." Phó Thành cười nói. "..." Tần Thất Bảo tự nhiên có cảm giác mình bị lừa!!! * Trưa hôm đó, sau khi tan ca Phó Thành đến nhà trẻ đón cháu gái về rồi dọn dẹp lại nhà cửa, lau chùi sạch sẽ phòng dành cho khách bên cạnh phòng chính, xong lấy một bộ chăn đệm mới trên tủ ra trải lên giường. "Chú ơi, sắp có khách tới nhà mình ạ?" Phó Hinh tuy còn nhỏ tuổi nhưng rất thông minh, cô bé thấy chú mình từ lúc đón mình từ nhà trẻ về thì bận rộn lau dọn sửa sang lại nhà cửa, liền chạy lại hỏi. "Um, về sau sẽ có một chị... à một dì ở đây, Hinh Hinh nhớ phải ngoan, không được nghịch nha." Phó Thành định bảo "chị" nhưng nghĩ nếu thế thì Thất Bảo với Hinh Hinh là cùng lứa, mình lại thành chú Thất Bảo nên phải sửa bảo cô bé gọi là dì. "Dì?" Phó Hinh nghi ngờ chớp chớp mắt, không nghĩ ra đây là ai, cô bé cũng không nghĩ nhiều, nghĩ không ra liền chạy đi chơi. Phó Thành dọn dẹp nhà cửa cả đêm, còn đưa Phó Hinh đi siêu thị mua bàn chải khăn mặt đồ dùng sinh hoạt cùng một ít đồ ăn vặt bày đầy bàn ở phòng khách. .... "Chú, chú không ăn cơm tối ạ? 8 rưỡi rồi!" Phó Hinh cầm di động của Phó Thành xem giờ hiển thị trên màn hình khoá, nghĩ nghĩ một lúc rồi giơ di động cho Phó Thành xem. Cô bé đã ngồi xem hết hai tập phim hoạt hình, còn làm xong bài thủ công ở trường mà chú vẫn còn đang quét dọn nhà cửa. "Chờ chú lau xong cầu thang sẽ nấu mì, Hinh Hinh có muốn ăn khuya không?" Nhà Phó Thành là kiểu nhà hai tầng, bình thường anh chỉ ở tầng dưới, tầng trên để trống, nhưng nghĩ khi Tần Thất Bảo đến cô có thể lên tầng trên nên anh quyết định làm tổng vệ sinh, bận đến mức còn chưa kịp ăn tối. May mà Phó Hinh đã ăn tối ở nhà trẻ rồi, anh sợ đến lúc tan tầm anh đi đón thì cô bé sẽ bị đói nên đã nói chuyện với giáo viên, anh sẽ đóng tiền từ thứ hai đến thứ sáu để cô giáo cho bé ăn tối ở căn tin nhà trẻ, còn anh chỉ phải nấu bữa sáng và cuối tuần cho cô bé thôi, bữa tối anh tự nấu cho chính mình là đủ rồi không ngờ rằng hôm nay bận quá quên mất ăn tối. "Có ạ, có ạ! Con thích nhất là món mì trứng do chú nấu." Cô bé nghe Phó Thành hỏi liền vừa cười vừa nhảy lên vui sướng, bé cảm thấy chú nấu cơm vừa đẹp vừa ngon, còn ngon hơn bố mẹ bé nấu! .... Phó Thành dọn xong liền đi vào bếp, lấy ra ba quả trứng từ tù lạnh nấu hai bát mì trứng thơm ngào ngạt, đến giờ anh mới cảm thấy đói bụng liền cùng Phó Hình mỗi người một bát ăn, hai ba miếng liền ăn hết bát mì. "Chú, ngày mai chú có nấu mì trứng nữa không?" Phó Hinh thong thả ăn xong bát mì, chẹp chẹp miệng, quay ra hỏi Phó Thành. "Phải xem dì có muốn ăn mì không." Phó Thành xoa xoa đầu bé. "Nhất định dì là dì muốn ăn, chú nấu ngon như vậy mà!" Phó Hinh nghiêm túc nói. "Um." Phó Thành gật đầu, anh cũng hi vọng như thế. * Sáng hôm sau, Tần Thất Bảo dậy thật sớm, Phó Thành đã đứng chờ cô ở cổng bệnh viện rồi. Hai người đã hẹn trước thời gian, do Tần Thất Bảo không có di động nên không có cách nào liên lạc với người khác, trước đây cô có sử dụng điện thoại chỉ là sau khi đi vào viện thì chỉ còn mỗi túi quần áo này. Tuy buổi sáng không có nhiều người lắm nhưng lúc đi ra không tránh khỏi gặp được bác sĩ hoặc y tá thay ca nên Tần Thất Bảo quyết định vẽ một lá bùa ẩn thân lên người, sau đó lấy một người giấy trong ngăn kéo ra niệm chú, còn chính mình mang theo túi quần áo xuống lầu. "Bác sĩ Phó." Phó Thành đợi nửa ngày cũng không thấy người đâu, đúng lúc muốn mở cửa xuống xe tìm người thì thấy cửa xe ghế phụ mở ra, sau đó một giọng nói quen thuộc vang lên. Tần Thất Bảo lên xe xong liền xé lá bùa ẩn thân ra, sau đó thắt dây an toàn quay đầu chào hỏi Phó Thành. "Em còn có thể ẩn thân? Làm thế nào vậy?" Phó Thành kinh ngạc nói. Anh vừa mới bị dọa nhảy dựng lên, còn nghĩ rằng có quỷ nhưng nghĩ lại thì giờ mình đã mở mắt âm dương có thể nhìn thấy quỷ. "Em vẽ bùa ẩn thân, nếu anh muốn em có thể cho anh hai lá bùa." Tần Thất Bảo cười nói. "Đợi giải quyết xong việc này rồi chúng ta về nhà nghiên cứu sau." Phó Thành nghĩ đến việc từ giờ Tần Thất Bảo ở cùng mình, khoé miệng không kìm được nhếch lên. .... Trước tiên hai người lái xe ra sân bay, theo lời Chân Nguyên đạo trưởng nói, sư điệt ông ta 10 giờ sẽ xuống sân bay Yên Kinh, đến lúc đó sẽ cho người đem đồ vật đến. Phó Thành và Tần Thất Bảo vào một quán ăn gần sân bay, vừa đợi tin nhắn của đối phương vừa nói chuyện phiếm. "Tiểu Vũ thì sao? Sau này em ấy vẫn ở trong bệnh viện à?" Phó Thành hỏi. "Chờ em giải quyết được nữ quỷ áo trắng đã rồi sẽ đưa Tiểu Vũ đi đầu thai, đến lúc đấy còn phải viết một phong thư cho quỷ sai, nếu không khi em ấy xuống dưới sẽ bị phạt." Tần Thất Bảo trả lời. "Chẳng phải nữ quỷ áo trắng không ở trong bệnh viện à? Làm sao tìm được cô ta?" Ngày hôm qua bọn họ cùng nhau tìm khắp bệnh viện, Thất Bảo còn dùng cả bùa để tìm nhưng vẫn không thấy, nói không chừng cô ta đã chạy rồi. "Lát nữa đi giao đồ xong, em sẽ quay về tìm tàn hơi của cô ta ở bệnh viện rồi dùng thuật truy hồn tìm cô ta." Tần Thất Bảo nói. "Không phải ngày hôm qua em dùng thuật truy hồn rồi sao?" "Cái thuật ngày hôm qua không phải. Thuật truy hồn chân chính phải có tóc hoặc móng tay các đồ vật của quỷ...." Hai người ngồi đàm luận về thuật truy hồn, chẳng mấy chốc đến 10 giờ 5 phút, Phó Thành nhận được tin nhắn của sư điệt Chân Nguyên đạo trưởng, nói đồ vật đã được đưa đến, lúc này hai người mới đứng dậy đi tới nơi đã hẹn để lấy đồ. "Là vật này sao?" Tới đưa đồ không ngờ lại là Nghiêm Lỗi, nhưng hôm nay hắn đóng vai "người giao đồ" nên nghe Phó Thành nói vậy, lắc lắc đầu "Người đó chỉ đưa cho tôi cái túi này thôi." "Không sao, chúng ta đem đồ vật đưa qua là được." Tần Thất Bảo liếc mắt nhìn Nghiêm Lỗi một cái rồi nói. Phó Thành thấy sắc mặt Tần Thất Bảo trầm xuống liền hỏi cô sao vậy. "Người kia cũng là đạo sĩ." Tần Thất Bảo trả lời. "Đạo sĩ? Anh ta nói mình là người của sân bay, không phải sao?" Nghe xong sắc mặt Phó Thành cũng không tốt lắm, nói như vậy, Chân Nguyên đạo trưởng thật sự lừa mình sao? "Tuy rằng cấp bậc không cao, chỉ là một cư sĩ không có thuật pháp, nhưng khẳng định không phải người của sân bay." Tần Thất Bảo nói. "Vậy có đi giao đồ không?" Phó Thành lấy di động ra muốn nhắn cho Chân Nguyên đạo trưởng, nếu đây là bẫy thì không cần thiết phải mạo hiểm, cùng lắm thì anh trả thù lao mở thiên nhãn cho ông ta, coi như không ai nợ ai. "Đi chứ! Sao không đi, em muốn xem xem bọn họ có mục đích gì." Tần Thất Bảo duỗi tay đè lại tay cầm điện thoại của Phó Thành ngăn anh gửi tin nhắn. Có người đánh chủ ý lên bạn trai cô, cô muốn tự mình đi giải quyết, nếu là Tà Sư, một lần hãm hại không thành công ắt sẽ có lần sau, không bằng một lần giải quyết luôn. "Nếu đối phương có nhiều người, chúng ta hai người có thể đối phó được không?" Phó Thành lo lắng nói, bản thân anh thật ra không sao, anh biết chút võ, nhưng nếu đông người hỗn loạn sẽ không bảo vệ được Thất Bảo. "Em cảm thấy có lẽ không đông lắm đâu, chủ yếu là đạo sĩ... Em đoán Chân Nguyên đạo trưởng mà anh gặp, có khả năng là Tà Sư." Tần Thất Bảo phân tích nói. "Ông ấy giúp anh mở thiên nhãn, lại chỉ anh ngũ lôi phù chú, thế nhưng không lấy chút tiền nào mà chỉ cần anh đi Tây Giao giao đồ giúp, không chừng đã bố trí hết rồi, chỉ đợi anh dùng mạng để trả công thôi." "Tàn nhẫn như vậy? Anh và ông ta không thù không oán, lại muốn mạng anh?" Phó Thành ngạc nhiên nói. "Nếu là Tà Sư thì không hề kì lạ, dĩ nhiên cũng có thể do em suy nghĩ nhiều, người giao đồ kia chỉ trùng hợp là cư sĩ thôi, cảm thấy tu đạo không có tiền nên muốn đi làm thêm." Tần Thất Bảo buông tay. Phó Thành không nói gì, loại khả năng này không cao, không việc gì lại tự nhiên trùng hợp như vậy, có khi Chân Nguyên đạo trưởng thực sự có vấn đề. "Thất Bảo, nếu đối phương cũng là đạo sĩ, em có nắm chắc sẽ đánh thắng không?" Lái xe rời khỏi sân bay ra đường lớn, Phó Thành bỗng nhiên dừng lại ven đường, lo lắng hỏi. "Chắc chắn rồi, tu vi dưới thiên sư đều không phải đối thủ của em, cho dù đối phương là thiên sư, cũng khó lòng đánh thắng em." Mặc dù lời nói của Tần Thất Bảo rất thận trọng, nhưng giọng điệu tràn đầy thoải mái tự tin, căn bản là không đặt đối phương vào mắt, là thiếu chưởng môn Các Tạo sơn, mười sáu tuổi tấn chức thiên sư, một tiếng thiên tài tu đạo cũng không phải tùy tiện nói chơi. "Bây giờ lái xe qua đó luôn sao?" Phó Thành hỏi. "Đi thôi, còn chờ gì nữa, nếu ông ta muốn hại anh, em sẽ giúp anh tiêu diệt ông ta." Tần Thất Bảo hối thúc anh lái xe.
yêu đương ở bệnh viện tâm thần