CÔ GIÁO VÀ CẬU HỌC TRÒ LỚP NĂM. Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tai trường tiểu học của một thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. Vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp 5, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu
I. Mục tiêu. - Trẻ biết tên bài hát, hiểu nội dung bài hát “ cô và mẹ”, hát cùng được với cô từ cuối, cả bài. - Trẻ lắng nghe cô hát, nghe trọn vẹn bài hát, hưởng ứng cùng cô. - Trẻ biết hát đúng lời, hát đúng giai điệu và có cảm xúc hưởng ứng nhún, nhảy
Cô giáo xinh đẹp Ichika Kuroki và cậu học trò. Ichika Kuroki là một giảng viên toán khá xinh đẹp của trường đại học nọ. Một hôm cô vẫn đến lớp dạy như bình thường nhưng hôm nay cô thấy trong lòng mình có tí rạo rực sau buổi dạy hôm có cô đã gặp riêng một nam sinh to
May mắn cô được một cậu học sinh giúp đỡ. Sau khi kết thúc buổi học, cô xuống hồ bơi thư giãn, cô cũng rủ cậu học sinh xuống cùng mình. Có vẻ như cậu ta không biết bơi nên cô đã hướng dẫn cho cậu. Khi cả hai lên bờ, cậu học sinh của cô luôn dùng tay che đi hạ bộ
Tạo điều kiện cho thầy cô giáo đổi mới phương pháp dạy học và rà soát thẩm định. 11. Mục tiêu, yêu cầu, nội dung, phương pháp, hình thức tổ chức dạy học và rà soát thẩm định nêu trong bài học phải liên quan và hỗ trợ cho nhau. 12.
cash. Yua đang là giáo viên tại một trường học, cô cũng đã tới tuổi cập kê nên mẹ cô luôn bắt cô phải đi xem mắt. Mặc dù không thích nhưng cô cũng chỉ có thể đồng ý để mẹ tạm không làm phiền cô nữa. Bất ngờ cô gặp được Yuki đang ngồi khóc một mình, cô tiến tới hỏi han thì cậu chỉ nhẹ nhàng né tránh và bỏ đi. Những hôm sau cô thấy Yuki trầm hơn bình thường, tới giờ ăn trưa cậu vẫn ngồi yên trong lớp nên Yua lại tiếp tục tới hỏi chuyện cậu. Thì ra bố mẹ Yuki vừa ly hôn, mặc dù đã biết quan hệ của hai người không tốt và chuẩn bị tâm lý nhưng Yuki vẫn không thể tránh được việc bị tổn thương. Hôm nay Yuki không có tiền nên Yua rủ cậu cùng đi ăn với cô. Tất nhiên cô không thể công khai mua đồ ăn cho Yuki được. Cả mua hai phần ăn rồi cả hai cùng vào một phòng trống ngồi ăn và tâm sự với nhau. Kể từ thời điểm đó, hai người luôn ăn trưa cùng nhau, trò chuyện và trêu đùa. Nhưng một hôm, người mà mẹ Yua sắp xếp đi xem mắt với cô lại tới tận nhà cô đón cô, Yuki cũng vô tình nhìn thấy cô lên xe của một người đàn ông khác. Biết mình không bằng người ta, cũng không có cơ hội nên Yuki quyết định sẽ từ bỏ, hai người không nên ăn trưa cùng nhau nữa. Yua cố gắng níu kéo Yuki, trong một giây không kiểm soát được cô liền hôn lấy cậu. Biết chuyện mình vừa làm là không tốt nên Yua bối rối rời đi. Nhưng cũng từ đó Yua đã biết được cảm xúc thật của mình, người cô yêu chính là Yuki, cậu học trò của cô. Dù biết chuyện này là sai trái nhưng cô không thể tự dối lòng được. Hôm sau, khi mọi người đã trở về, cô gọi Yuki tới căn phòng trống và thổ lộ tình cảm của mình với cậu. Đáp lại Yua, Yuki cũng thổ lộ việc mình thích cô nhưng mối quan hệ của hai người là mối quan hệ bị ngăn cấm. Yua mặc kệ, cô chỉ biết mình thích Yuki, cô muốn được trao toàn bộ những gì mình có cho cậu, muốn hoà làm một với người mình yêu. Mặc dù con đường sau này gặp rất nhiều khó khăn, có rất nhiều thử thách khiến hai người phải lựa chọn từ bỏ hay tiếp tục. Nhưng cuối cùng, vì tình yêu họ chấp nhận đường đầu với mọi khó khăn và vứt bỏ tất cả để có thể được ở bên nhau… Cô giáo Yua Mikami và cậu học trò đáng thương.
Tình yêu giữa giáo viên và học sinh luôn là một đề tài nhạy cảm ở phim ảnh châu Á, màn ảnh Hàn cũng có một số bộ phim tương tự. Bạn đang xem Phim hàn quốc học trò yêu cô giáo Ở các nước châu Á, tình yêu giữa giáo viên và học sinh vẫn là yếu tố nhạy cảm và gây nhiều tranh cãi, nhưng cũng là chủ đề hấp dẫn để các nhà làm phim theo đuổi. Hàn Quốc dĩ nhiên cũng không bỏ qua đề tài hấp dẫn này, đáng tiếc đã có một số tác phẩm bị ném đá thậm tệ khi khai thác tình yêu cô trò theo hướng tình dục. 1. Secrets, ObjectsTrong phim Secrets, Objects, nữ diễn viên đình đám Jang Seo Hee vào vai một giảng viên môn xã hội học 40 tuổi tên là Hye Jeong Jang Seo Hee. Khi đang làm luận án về đề tài ngoại tình thì cô gặp chàng sinh viên Woo Sang Jung Seok Won và thuê cậu làm trợ lý. Sau thời gian dài tiếp xúc Hye Jeong đã đem lòng yêu cậu học trò nhỏ hơn mình đến 19 tuổi, khoảng cách tuổi tác khiến cô không dám đến gần người mình yêu. Nhưng rồi, lý trí không thể chiến thắng cảm xúc khi mà Woo Sang cũng rung động với cô giáo, hai người thậm chí còn có màn lăn giường dài tới tận 6 phút bị khán giả cho là quá phản thêm “Tuổi Thanh Xuân” Phần 2 Khởi Quay Tại Hàn Quốc, Tuổi Thanh Xuân 22. Perfect PartnerPerfect Partner là một bộ phim ngập tràn cảnh nóng, xoay quanh câu chuyện của một nhà biên kịch và một đầu bếp nổi tiếng đã quan hệ tình dục với học trò của mình với mục đích tìm cảm hứng cho công việc. Hai cặp đôi này thậm chí còn âu yếm thể xác ở cả những nơi công cộng để kéo thêm cảm hứng. Không đến nỗi thất bại ngoài phòng vé nhưng bộ phim này chỉ thu hút khán giả nhờ cảnh nóng và bị đánh giá là chẳng có giá trị nghệ thuật Green ChairGreen Chair kể về tình yêu vượt qua tuổi tác và cuộc sống tình dục giữa một người phụ nữ 34 tuổi với cậu học trò mới chỉ 19 tuổi. Trong phim, nữ diễn viên Jin Hye Kyung vào vai Moon Hee, một giáo viên hội họa đồng thời là quản lý trung tâm mỹ thuật. Sau khi ly hôn, Moon Hee đã có một cuộc tình với giáo sư Yoon. Dù vậy, cô lại không thể chối từ được tình cảm của mình dành cho Joo Won Kim Do Sung, cậu học sinh khiến cô yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Vừa có yếu tố ngoại tình lại thêm chuyện yêu đương cô - trò, Green Chair bị chỉ trích vô cùng nặng nề.
Trang chủ Giải trí Thứ Sáu, ngày 07/10/2016 0835 AM GMT+7 Không chỉ tình yêu thầy trò, tình cô trò cũng được các nhà sản xuất phim Hàn khai thác triệt để. Jang Seo Hee – Secrets, Objects năm 2011 Nữ diễn viên quen thuộc với khán giả Việt qua bộ phim “Sự quyến rũ của người vợ” – Jang Seo Hee cũng từng khiến nhiều người choáng váng khi có những cảnh quay nóng bỏng cùng nam diễn viên kém 13 tuổi Jung Seok Won trong bộ phim Secrets, Objects 2011. Trong phim, Jang Seo Hee vào vai một giảng viên môn Xã hội học 40 tuổi tên là Hye Jeong Jang Seo Hee. Khi đang làm luận án về đề tài ngoại tình thì cô gặp chàng sinh viên Woo Sang và thuê cậu làm trợ lý. Sau thời gian dài tiếp xúc Hye Jeong đã đem lòng yêu cậu học trò nhỏ hơn mình đến 19 tuổi, khoảng cách tuổi tác khiến cô không dám đến gần người mình yêu. Hình ảnh trước đây của Jang Seo Hee luôn gắn với hình tượng trong sáng chính vì thế những phân cảnh “nóng” kéo dài 6 phút với Jung Seok Won đã thu hút khiến nhiều người chú ý hơn cả Jin Hye Kyung – Green Chair 2 2013 “Green Chair – Love Conceptually” là phần được remake lại từ bộ phim 18+ nổi tiếng “Green Chair” năm 2005 Có khá nhiều cảnh quay trần trụi giữa cô giáo 34 tuổi và cậu học sinh “Green Chair“ thuộc thể loại phim cấm trẻ em không chỉ bởi hình ảnh nhạy cảm mà còn ở nội dung phim. Bộ phim phản ánh về tình yêu vượt qua tuổi tác và cuộc sống tình dục giữa một người phụ nữ 34 tuổi với một cậu học trò mới chỉ 19 tuổi Nữ diễn viên Jin Hye Kyung vào vai một giáo viên hội họa đồng thời là quản lý một trung tâm mỹ thuật sau khi du học tại Mỹ và trở về Hàn tên Moon Hee. Đã ly hôn, Moon Hee đã có một cuộc tình với giáo sư Yoon. Nhưng điều bất ngờ hơn là cô lại không thể chối từ được tình cảm với Joo Won Kim Do Sung, cậu học sinh của mình ngay lần đầu tiên gặp mặt. Seon Ji Woo – Private Tutor Advanced Course 2016 Nữ diễn viên trẻ Seon Ji Woo hóa thân thành cô gia sư đặc biệt, dạy học sinh từ khoản yêu đương đến tình dục Cảnh nóng đầy rẫy trong phim khiến người xem hốt hoảng với độ “chịu chơi” của Seon Ji Woo Bộ phim kể về câu học Sung Jin, một người luôn chỉ giỏi lý thuyết suông về phụ nữ mà chưa một lần yêu đương. Sung Jin si mê mệt cô gia sư xinh đẹp của mình nhưng bị từ chối vì anh chàng còn quá nhỏ tuổi. Buồn rầu, Sung Jin đem trút bầu tâm sự với nữ tiểu thuyết gia là hàng xóm mới chuyển đến Yeon Hwa Seon Ji Woo. Ngạc nhiên thay là cô nàng lại nhiệt tình đưa ra lời gợi ý trở thành “gia sư” cho anh chàng từ tình yêu đến tình dục. Kim Hye Sun – Perfect Partner 2011 Sau nhiều năm không xuất hiện trên màn ảnh Kim Hye Sun tái xuất với hình ảnh đầy táo bạo Tuy nhiên bộ phim chỉ thu hút được nhiều người đến rạp vì cảnh nóng của Kim Hye Sun chứ không được đánh giá cao về mặt nội dung Chắc hẳn mọi người đều quen thuộc với hình ảnh người chị cả trong bộ phim đình đám “Những nàng công chúa nổi tiếng”, sau 22 năm vào nghề nữ diễn viên Kim Hye Sun đã có một quyết định táo bạo khi thử sức với bộ phim 18+ Perfect Partner . Là một bộ phim hài, tình cảm lấy đề tài về tình thầy trò, trong đó có 1 phần kể về tình yêu giữa một nữ giáo sư với một người học trò của mình. Đặc biệt, cảnh chăn gối của nữ diễn viên U40 Kim Hye Sun với bạn diễn nam kém 12 tuổi đã được coi là cảnh yêu hot nhất màn ảnh bác giúp bộ phim thu hút hơn khán giả tới rạp. Kim Sun Young – Love Lesson 2013 Kim Sun Young là nữ diễn viên chuyên trị những phim tình cảm 18+ của màn ảnh diễn cô giáo dạy nhạc Hee Soo của Kim Sun Young đem đến cho cô khá nhiều danh tiếng Lại một đề tài nói về nữ “giáo viên tình yêu”, Hee Soo Kim Sun Young là nhạc sĩ nổi tiếng với nhiều bài hit, lại lâm vào hoàn cảnh cạn kiệt ý tưởng sáng tác. May mắn Hee Soo sau đó gặp một cậu sinh viên trong thang máy của một tòa nhà chung cư và tự dưng cảm hứng cho 1 bài hát mới sắp đến sắp đến. Dựa vào lý do dạy nhạc, Hee-Soo đã cho học sinh về bài học tình yêu bằng những phương pháp khá nhạy cảm. Những tưởng mọi việc sẽ kết thúc khi cô hoàn thành bài hát mới, thì cậu học trò lại không thể quên được cô giáo đặc biệt của mình. Hiền Dương Một thế giới
Tôi cứ ôm trọn tình cảm đó, giữ gìn nó trong nhiều năm. Tôi ngẫm nghĩ về từng cảm xúc, từng kỷ niệm, từng câu chuyện trong quá khứ và tôi biết rằng... tôi đã trót yêu cô giáo của tôi. "Cô giáo tôi"... đó là cách gọi mà tôi dành cho cô giáo tôi nhiều ấn tượng nhất trong suốt quãng đời học sinh. Tôi được gặp cô trong những năm tháng bồng bột, mải chơi và định nghĩa về tương lai chỉ là một con số không tròn trĩnh. Năm lớp 11, thời điểm tôi vừa trải qua năm đầu tiên của thời phổ thông mà trong đầu chẳng đọng lại được chút kỷ niệm, chút kiến thức quan trọng nào. Bố mẹ thất vọng vì tôi không thể học tốt, bạn bè cũng chẳng mấy ai chơi thân thiết với tôi - một đứa lười suy nghĩ và chẳng khi nào có được một con điểm cao trong vở. Tôi gần như một kẻ ngu si và lạc lõng trong cái cuộc sống chẳng có chút màu sắc, mục tiêu nào... Lời tâm sự cảm động của một nam sinh trong ngày tri ân thầy, cô giáo. Rồi cô làm chủ nhiệm lớp tôi. Ngày đầu gặp cô, tôi nghĩ là tôi đã chỉ ngắm nhìn và cho rằng cô xinh hơn những cô giáo khác đã từng dạy mình. Thế rồi năm học bắt đầu... hết học kỳ một... rồi hết năm. Tôi sẽ không nói quá nhiều đến những gì đã diễn ra trong năm học đó... tôi chỉ nhớ rằng tôi đã nghẹn ngào lắm, tiếc nuối lắm trong cái ngày bế giảng, ngày chia tay cô mà tôi chẳng nói được những gì mình muốn nói. Tôi chỉ nhớ ánh mắt cô lúc đó có chút gì vừa lo lắng, vừa thương xót cho tôi... "Ban ơn" - đó là từ duy nhất tôi có thể dùng để nói về cái cách mà cô đã giúp tôi thay đổi con người mình. Cứ tự nhiên như thế, cô quan tâm tôi... quan tâm cả những bạn bè khác trong lớp. Chẳng có ai có được sự ưu tiên, chẳng có ai được quan tâm đặc biệt... nhưng bản thân tôi vẫn luôn cảm thấy mình dường như đã có được quá nhiều hơi ấm, quá nhiều lòng thương của cô hơn hẳn những người khác rồi. Hay có lẽ vì tôi có xuất phát điểm quá thấp, nên khi được cô vực dậy tôi mới có cảm giác mình được cô cứu vớt khỏi đáy vực sâu? Cô đã làm gì cho tôi ư? Vài dòng viết ngắn ngủi này làm sao đủ để tôi kể hết? Tôi chỉ nhớ rằng, cô giáo chủ nhiệm cũng là cô giáo dạy văn đã cho tôi chết lịm trong nhiều bài giảng. Đã âm thầm tặng cho tôi những món quà nhỏ xinh trong những ngày đặc biệt. Để từ một đứa lười suy nghĩ, học hành kém cỏi... tôi trở thành học sinh có điểm thi môn văn cao nhất trường cuối kỳ năm đó. Cô đã cho tôi một nửa tâm hồn mình, dạy cho tôi cách cảm nhận cuộc sống, tất cả những thứ xung quanh mình, dạy cho tôi cách nói lên suy nghĩ của bản thân, dạy tôi cách yêu thương vô điều kiện, dạy tôi biết cố gắng vì sự mong mỏi của người thân, dạy tôi cách để trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, không ngại khó khăn, không yếu lòng... Bài thi văn năm đó, cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in từng câu, chữ mà tôi đã viết... đơn giản vì nó là bài viết cảm nhận về bài thơ "Tôi yêu em" của Puskin mà tôi đã từng chết lặng với những bài giảng của cô. Và "Tôi yêu em"... phải chăng cũng là những gì tôi nghĩ? Cũng trong cái năm học ấy, tôi biết được cảm giác thổn thức vì ai đó. Tôi từng băn khoăn không biết vì sao mình luôn có cảm giác hồi hộp, luống cuống, ngượng ngùng khi đứng trước mặt cô, nghe cô nói, nhìn ngắm cô lúc cười hay tức giận vì đám học sinh nghịch ngợm. Đến bây giờ, khi đã ra trường nhiều năm rồi, mỗi lần nghĩ đến cô, nghe giọng nói của cô, nhìn thấy cô xinh đẹp như vậy... tôi vẫn còn nguyên những cảm xúc của những năm tháng học trò - vốn vẫn nghĩ vì mình sợ cô nên mới như vậy. Một đứa học sinh thủ thỉ với cô "Em yêu cô lắm!"... đâu có sao? Đó đâu phải là khó nói bởi vốn dĩ thầy - trò đã có một sợi dây gắn kết, sợi dây của trách nhiệm, của lòng yêu thương và sự tôn trọng. Và giờ khi đã trưởng thành... tôi mới nhận ra lời thủ thỉ đó dù chưa nói ra nhưng với tôi vẫn mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Tôi hài lòng khi được cô coi như con đẻ của mình! Bởi qua thời gian tôi đã sở hữu một nửa dòng máu, một nửa tâm hồn của cô rồi. Nhưng tôi cũng đã ôm giấu, ngẫm nghĩ nhiều năm để biết rằng mình không ngộ nhận, rằng tôi đã trót yêu cô - cái tình yêu đơn giản nhất - cái tình yêu của lứa đôi. "Lứa đôi" - thật quá nực cười! Cô đã có một gia đình hạnh phúc, còn tôi chỉ là một thằng trai trẻ mới lập nghiệp... Nhưng vốn dĩ so sánh thực tế cuộc sống và cảm xúc con người thì nó đã thường xuyên có những điểm trái ngược và đôi khi chẳng thuận theo một cái lẽ nào cả. Và dẫu sao tôi cũng đã bỏ nhiều năm để chiêm nghiệm, để cố gắng tìm hiểu xem có phải bản thân đã ngộ nhận. Nhưng đến giờ, câu trả lời của tôi vẫn là "Không". Một người phụ nữ xinh đẹp, hiền hậu, hết lòng vì người khác, một người có khả năng thay đổi cả cuộc đời một ai đó theo hướng tích cực hơn như cô... chẳng phải rất đáng để yêu sao? Cảm xúc là như vậy... nhưng có lẽ nào tôi lại làm mọi chuyện rối tung lên nếu như quá nuông chiều cảm xúc ấy? Tôi vẫn yêu cô vậy, chỉ thế thôi. Tôi vẫn hồi hộp, vẫn thổn thức mỗi khi gặp lại cô, nghe cô kể về cuộc sống, nghe cô dạy bảo, truyền kinh nghiệm đường đời... Tôi trưởng thành rồi, nhưng khi đứng trước cô, tôi vẫn trở về là đứa trẻ thơ ngây dại của ngày nào. Ngày tri ân thầy cô giáo, tôi viết những dòng này để thổ lộ nỗi lòng của mình, rằng ngoài sự biết ơn cô, trong tôi vẫn còn nhiều tình cảm khác với cô. Chúc cô luôn mạnh khỏe, yêu đời, yêu nghề và tiếp tục chèo lái, dẫn dắt được thêm nhiều thế hệ học sinh qua bến đò tri thức. Chúc cô có một cuộc sống với gia đình hạnh phúc hơn nữa và chúc cô luôn tươi cười, rạng rỡ với ánh sáng của tình yêu thương, tâm hồn cao cả. Tú Anh
cô Thompson nói trước cả lớp rằng CÔ YÊU TẤT CẢ CÁC HỌC TRÒ NHƯ NHAU. Nhưng cô biết lời nói đó khó thực hiện được. Ảnh minh họa Shutterstock Đây là câu chuyện xảy ra tại trường tiểu học của một thị trấn nhỏ ở miền tây nước Mỹ. Trong ngày khai giảng năm học mới, cũng giống như hầu hết các giáo viên trong ngày đầu tiên nhận lớp, cô Thompson nói với các học trò của mình rằng Cô yêu tất cả các học trò như nhau… Nhưng sự thật có như vậy? Cô Thompson biết lời nói đó khó thực hiện, bởi ở ngay dãy bàn đầu, cô đã nhìn thấy một cậu học trò có gương mặt lạnh lùng và quần áo thì xộc xệch, lấm lem. Cô giáo trẻ hiểu rằng, ở mỗi lớp học nào bao giờ cũng có một vài học sinh “cá biệt” và giáo viên nào cũng mong muốn được dạy những cô cậu trò thông minh và sáng sủa. Cậu trò đó tên là Teddy Stoddard. Kết thúc tuần đầu tiên làm quen với các trò trong lớp, cô Thompson nhận rõ sức học của Teddy, tụt hậu so với các bạn cùng lớp và tính cách khá lầm lì. Cô Thompson vẫn luôn nghĩ mình có khả năng xử lý cảm xúc cá nhân khá tốt cho tới khi cô nhận dạy lớp Năm này. Những ngày sau đó, cô Thompson vẫn nói CÔ YÊU TẤT CẢ CÁC HỌC TRÒ NHƯ NHAU. Nhưng cô biết, ngoại trừ Teddy Stoddard. Thực tế, cô Thompson đã dành nhiều sự chú ý cho những học trò giỏi giang trong lớp, và cô tự nhận thấy là đã lơ là với Teddy, học trò duy nhất trong lớp hội tụ đầy đủ những yếu điểm cả về sức học, ngoại hình và tính cách. Dù không bao giờ thể hiện sự khó chịu với trò Teddy trên lớp, nhưng mỗi khi chấm đến bài của Teddy thì chữ “F” Fault – Lỗi sai hay dấu X mà cô phê vào bài của Teddy bao giờ cũng lớn hơn một chút và đỏ đậm hơn mức cần thiết so với các học trò khác trong lớp. Dù không cố ý chê trách trò Teddy, nhưng mỗi khi trả bài trên lớp, thái độ không hài lòng của cô Thompson luôn thể hiện khá rõ ràng. Trong mắt bạn bè, Teddy trở thành tiêu điểm cho các trò chế giễu và trở thành một “kẻ” khó ưa trong lớp. Rồi một học kỳ sắp trôi qua khi lễ Giáng sinh đến gần, cô Thompson biết rằng Teddy sẽ khó lòng bắt kịp kiến thức để chuyển cấp lên lớp sáu. Cậu bé có khả năng sẽ phải học lại. Để biện minh cho nhận định của mình, cô Thompson giở lại hồ sơ 4 năm học trước của trò Teddy. Giáo viên chủ nhiệm lớp 1 nhận xét “Teddy là học trò sáng dạ, chan hòa và sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Trò khá ngăn nắp và mang lại niềm hứng khởi cho bạn bè xung quanh. Gia cảnh nghèo”. Lớp 2 “Teddy là học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý, nhưng trò đang gặp phiền muộn vì mẹ ốm nặng và ít nhận được sự quan tâm của người cha”. Lớp 3 “Teddy có tính cách dễ chịu. Mẹ qua đời đã tác động mạnh tới tâm lý của Teddy. Sức học giảm sút, trò không nhận được sự quan tâm của cha và cần được sự chăm sóc giúp đỡ”. Lớp bốn “Teddy học giảm sút, không tập trung, ít nói, khép mình và hay ngủ gật trong lớp”. Cô Thompson ngạc nhiên khi đọc đến hồ sơ năm học lớp Bốn của trò Teddy Stoddard. Với điểm số học tập phập phù, cô Thompson không rõ làm thế nào Teddy có thể lên được lớp Năm và cũng là năm học “bản lề” để vượt cấp. Cô cảm thấy hổ thẹn vì đã không lưu tâm đến cậu học trò “cá biệt” này. Rồi ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ lễ Giáng sinh đã đến. Cây thông nhỏ của cô trò Thompson được trang hoàng tuyệt đẹp đặt trên bục giảng, và xung quanh gốc thông bày trí nhiều hộp quà nhỏ xinh của học trò dành tặng cô giáo. Cả lớp đều háo hức đợi cô Thompson mở quà. Món quà của Teddy được bọc vụng về trong lớp giấy báo cũ, khác biệt hẳn so với những hộp quà bọc giấy hoa sáng bóng rực rỡ và trang trí bằng những dải ruy băng rất đẹp. “Tặng cô Thompson, trò Teddy” – dòng chữ ngắn ngủn trên hộp quà cũng khác hẳn những lời chúc hoa mỹ cầu kỳ của các trò khác dành tặng cho cô Thompson nhân ngày lễ Giáng sinh. Cô Thompson đã chọn món quà của trò Teddy để mở ra đầu tiên trước những cặp mắt hiếu kỳ của lũ trò nhỏ bên dưới. Những tiếng cười và thì thầm bên dưới vang lên khi cô Thompson giơ lên một chiếc vòng tay bằng đá cũ kỹ bị thiếu vài viên đá và một lọ nước hoa rẻ tiền vơi còn một nửa. “Chiếc vòng thật đáng yêu phải không?”, cô Thompson hỏi rồi đặt chiếc vòng tay lên cổ tay mình. “Teddy, con có thể giúp cô cài móc được không?”. Tiếng xì xào và cười nhạo bên dưới im bặt khi cô Thompson gọi trò Teddy lên bục giảng. Lần đầu tiên cô Thompson thấy Teddy mỉm cười bẽn lẽn khi giúp cô đeo chiếc vòng. Rồi cô Thompson xức chút nước hoa trong lọ thoa phía sau tai mình. Cuối buổi hôm đó, lần đầu tiên Teddy Stoddard chủ động gặp cô Thompson chỉ để nói “Hôm nay con ngửi thấy mùi hương giống như mùi hương mẹ của con. Chiếc vòng tay cô đeo rất đẹp. Con cảm ơn cô Thompson vì cô đã thích nó”. Nói rồi Teddy nhanh chóng rời đi trong khi cô Thompson đã khóc hàng giờ vì ân hận. Kể từ ngày hôm đó, cô Thompson đã nán lại mỗi buổi chiều để kèm cặp thêm cho Teddy. Dần dần, chậm nhưng chắc chắn, Teddy đã bắt kịp kiến thức với các trò khác trong lớp. Không chỉ dạy kiến thức, cô Thompson còn lưu tâm chăm sóc Teddy và nhận thấy tâm trí cậu trò nhỏ dường như trở nên phấn chấn, sống động hẳn lên. Cô càng động viên, khuyến khích Teddy thì trò càng trở nên tiếp thu nhanh và cởi mở hơn. Cuối năm ấy, Teddy đã trở thành một trong những học trò thông minh và giỏi nhất lớp. Ngày chia tay cuối cấp, cô Thompson nói trước cả lớp rằng CÔ YÊU TẤT CẢ CÁC HỌC TRÒ NHƯ NHAU. Nhưng cô biết cô không nói đúng, bởi Teddy đã trở thành học trò mà cô yêu quý nhất. Một năm sau, cô Thompson nhận được một tờ giấy nhỏ ghim dưới khe cửa. Teddy viết rằng, cô Thompson là cô giáo tốt nhất mà cậu từng gặp trong cuộc đời. Sáu năm sau, cô Thompson nhận được lá thư thứ hai từ Teddy “Thưa cô Thompson, Con chỉ muốn cô là người đầu tiên được biết, con vừa tốt nghiệp cấp Ba và đứng thứ hai trong lớp. Và cô vẫn luôn là cô giáo tốt nhất mà con từng được biết trong cuộc đời. Học trò Teddy Stallard” Năm năm tiếp nữa, cô Thompson nhận được lá thư thứ ba từ Teddy “Thưa cô Thompson, Con muốn cô là người đầu tiên được biết. Con vừa nhận được thông báo rằng, con đã tốt nghiệp đại học với điểm số đứng đầu lớp. Cuộc sống trong trường đại học thật không hề dễ dàng, nhưng con rất thích. Và cô vẫn là cô giáo tốt nhất và con yêu quý nhất trong cuộc đời. Học trò Teddy Stallard”. Rồi vài năm nữa lại trôi qua, một lá thư khác lại đến. Lần này Teddy viết rằng sau khi lấy được bằng cử nhân, anh đã quyết định tiến xa hơn trên con đường học vấn. Và trong thư, anh vẫn lặp lại rằng, cô Thompson vẫn là cô giáo tốt nhất và là người anh yêu quý nhất trong đời. Và lá thư cuối cùng cô nhận được từ Teddy “Thưa cô Thompson, Con muốn cô là người đầu tiên được biết. Một tuần nữa là tới ngày con sẽ kết hôn. Con muốn hỏi cô rằng, cô có thể đến dự lễ cưới và ngồi vào vị trí mà mẹ của chú rể sẽ ngồi. Cha con đã mất vào năm ngoái và con không có người thân nào ở đó. Cô luôn là cô giáo giỏi nhất và tốt nhất mà con từng biết trên đời. Học trò Theodore J. Stallard, MD”. Vẫn lời lẽ ngắn gọn như trong các bức thư lần trước, nhưng lần này cô Thompson nhận thấy ở cuối thư, chữ ký của cậu học trò dài hơn một chút Tiến sĩ Y khoa Theodore F. Stoddard. Cô Thompson không biết sẽ tặng món quà gì cho Tiến sĩ Y khoa, nhưng cô biết chắc món quà cô sẽ dành tặng Theodore F. Stoddard trong ngày cưới của cậu. Bạn đoán xem cô Thompson sẽ tặng món quà gì cho Tiến sĩ Theodore F. Stoddard trong ngày trọng đại của anh? Vâng, ngày hôm ấy, cô Thompson đã đeo chiếc vòng tay bằng đá cũ kỹ khuyết vài viên đá, và xức ít nước hoa trong lọ nước hoa cũ kỹ với mùi hương mà mẹ của Teddy đã dùng trong lễ Giáng sinh cuối cùng của cuộc đời bà. Trong ngày trọng đại hôm ấy, họ ôm nhau và Tiến sĩ Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson “Cảm ơn cô Thompson vì đã đặt niềm tin vào con. Cảm ơn cô rất nhiều vì đã làm con cảm thấy mình còn quan trọng trong cuộc đời, và chỉ cho con thấy rằng con có thể tạo nên sự khác biệt”. Nhưng cô Thompson đã trả lời “Không, con mới là người đã dạy cô biết sống khác đi. Cô chưa từng trở thành cô giáo đích thực cho đến khi cô được gặp con”. Xuân Trường
cô giáo dạy nhạc và cậu học trò yêu